Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong không gian yên tĩnh, bất chợt vang lên tiếng thở dài chứa đầy phiền muộn của người đàn ông. Duy Vũ mệt mỏi bóp trán, thiếu ngủ khiến đầu hắn đau như búa bổ.
Theo thói quen hắn lại rút điếu thuốc ra đặt lên miệng, vừa chuẩn bị châm lửa mồi thuốc, hắn bỗng khựng lại, quên mất trong phòng còn một cô gái, Duy Vũ bực bội quăng bật lửa lên bàn.
“Tình hình tôi đã phân tích rõ cho cháu rồi, cháu vẫn muốn đưa cô ấy ra?” Duy Vũ cất giọng khàn khàn hỏi cô gái trước mặt.
Vân Chi ngước mắt nhìn thẳng vào người đàn ông, giọng điệu chắc chắn:
“Dạ, con nhất định phải đưa cô Út ra khỏi đó trong hai ngày này.
Chú Vũ, bà nội con sắp không được nữa rồi, con cũng là hết cách mới đến làm phiền chú, mong chú giúp con.”
Duy Vũ cụp mắt, thật sự hết cách với cô gái này. Đưa người ra khỏi đó vài ngày mặc dù không đơn giản, nhưng vẫn trong khả năng của hắn. Điều hắn lo sợ là an toàn của Mỹ Lan, nếu biết cô ấy ra ngoài phía ông già chắc chắn sẽ không để yên. Mà hắn hiện giờ vẫn chưa đủ sức đối đầu trực diện với lão ấy.
Đối mặt với cháu gái Mỹ Lan, Duy Vũ cảm thấy bất lực cực kì, hắn đã nói đến khô cả họng mà con bé vẫn kiên quyết không nghe, cứ nhất định đâm đầu vào nguy hiểm.
Một đại ca giang hồ như hắn chịu ngồi xuống kiên nhẫn nói chuyện phải trái là cho người khác mặt mũi lắm rồi, vậy mà còn bé này vẫn cứng đầu như vậy, gặp người khác hắn đã đá xéo ra ngoài rồi, đúng là nghiệp mà.
Haizzz... Duy Vũ nén tiếng thở dài, gương mặt người phụ nữ kia thoáng hiện lên trong đầu hắn. Thôi vậy, nợ đến thì phải trả thôi.
Hắn nhanh chóng xoay chuyển đầu óc, trầm ngâm tính toán một lát rồi đưa ra quyết định:
“Ba ngày, không thể hơn. Thời gian quá gấp gáp, tôi chỉ có thể sắp xếp như vậy.”
Nghe đến đây biết chuyện đã thành một nửa, Vân Chi khẽ thả lỏng bàn tay đang nắm chặt nãy giờ. Đối với cô ba ngày hay mấy ngày không quan trọng, quan trọng là đưa được cô Út ra ngoài càng nhanh càng tốt là được rồi, còn cái chuyện nguy hiểm mà người đàn ông này lo lắng qua đêm mai cũng trở thành dĩ vãng thôi.
Mặc dù trong lòng đã có thể thả lỏng, nhưng ngoài mặt Vân Chi vẫn làm bộ tỏ vẻ không vui, hai hàng chân mày vẫn nhíu chặt, ánh mắt lộ rõ vẻ chán chường, Vân Chi ỉu xìu mở miệng:
“Dạ con biết rồi, cảm ơn chú Vũ.
À, chú cho con hỏi lo xong chuyện này cần khoảng bao nhiêu ạ?”
Duy Vũ cắt ngang: “Không cần, chuyện này để tôi lo, cháu chỉ cần mười hai giờ đêm nay cầm theo tấm danh thiếp này tới địa chỉ ghi trên đó tìm một người tên Phi quắn là được.”
Nói đoạn, Duy Vũ rút một tấm danh thiếp đưa qua cho Vân Chi.
Vân Chi ngại ngùng:
“Sao có thể để chú tốn kém được chứ, đây là việc của...”
Không để Vân Chi nói hết, Duy Vũ lại cắt ngang:
“Quyết định vậy đi, việc này đừng bàn thêm nữa.”
Vân Chi dạ nhẹ một tiếng, trong lòng không khỏi cảm kích người đàn ông này. Cô nhận tấm danh thiếp, tầm mắt dừng tại cái tên trên danh thiếp bar L & V, lại nhìn xuống địa chỉ, cô bỗng mở to hai mắt.
Mẹ nó! Xém nữa đã buột miệng chửi thề rồi.
Địa chỉ: 12/47/52/9 Nguyễn Oanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










