Lâm Duyệt Dao lại thầm niệm “vào trong”, chớp mắt sau đã quay lại căn hộ kia. Cô lập tức chạy vào bếp, thấy mấy chai dầu ăn, xì dầu, giấm các loại vẫn còn nguyên. Trong tủ còn có cả trăm cân gạo và trăm cân bột ngô.
Ngoài ra còn có rất nhiều ngũ cốc khác, tất cả đều là đồ cô mua sẵn để mừng tân gia. Nhớ tới điều gì đó, cô chạy ra phòng khách. Chiếc tủ lạnh hai cánh vẫn ở nguyên đó. Mở ngăn mát ra, rau củ quả, trứng thịt đủ loại chất đầy từng tầng.
Ngăn đông bên dưới cũng chứa đầy kem, bánh trôi và sủi cảo đông lạnh. Trên bàn trà trong phòng khách còn có vài túi to đồ ăn vặt và nước ngọt cô vừa mua về từ siêu thị. Dù không nhiều nhưng có còn hơn không.
Có từng đó đồ đạc, cho dù đang sống trong thập niên bảy mươi, cô cũng chẳng lo thiếu thốn gì.
Nghĩ tới đây, tâm trạng Lâm Duyệt Dao nhẹ nhõm hẳn. Cô quay lại phòng khách, cầm lấy một túi khoai tây chiên trên bàn trà, bóc ra ăn luôn.
Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra ngay sau đó. Gói khoai cô vừa ăn hết... lại xuất hiện trở lại trên bàn trà. Lâm Duyệt Dao dụi mắt, chắc chắn mình không nhìn nhầm đúng là trên bàn có thêm một túi khoai nữa.
Một ý nghĩ vụt hiện trong đầu cô. Để xác nhận, cô mang túi khoai vừa xuất hiện đến phòng cưới của cô và Lục Vân Triệt, đặt nó lên giường. Sau đó lại chớp mắt quay về không gian kia nhưng lần này trên bàn trà không còn gói khoai nào nữa.
Chẳng lẽ cô đoán sai? Không thể nào!
Cô không cam lòng, đem hết đồ ăn vặt trên bàn trà ra, đặt hết lên giường cùng với túi khoai trước đó. Chờ một lúc, cô lại quay về phòng khách trong không gian. Điều bất ngờ đã xảy ra: trên bàn trà vốn trống trơn giờ lại xuất hiện một túi đồ ăn vặt y hệt như ban nãy.
Chỉ khác là gói khoai tây chiên mà cô đã ăn thì không còn. Sau đó, cô lại thử với rau củ trong tủ lạnh, cuối cùng cũng tìm ra quy luật: Mọi thứ trong căn hộ này, hễ dùng là sẽ tự động bổ sung nhưng mỗi ngày chỉ một lần.
Chỉ cần đem đồ trong phòng ra ngoài, chờ đồ được bổ sung xong, rồi lại đem đồ cũ trả lại căn hộ như vậy những món bổ sung sau đó sẽ không biến mất nữa. Điều khiến cô vui mừng nhất là bất cứ thứ gì từ bên ngoài mang vào căn hộ, sau khi lấy ra lại thì vẫn y như cũ, nghĩa là toàn bộ căn hộ này có khả năng “bảo quản”.
Kim thủ chỉ kiểu này đúng là quá bá đạo!
Có bảo bối như thế trong tay, dù có rơi vào thời đại vật chất khan hiếm, cô cũng vẫn có thể sống sung túc, đủ đầy. Chờ sang năm kỳ thi đại học được khôi phục, cô vẫn có thể tham gia kỳ thi đại học của thời đại này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

