Đáng sợ thật! Ba mẹ đánh người đúng là quá khủng khiếp! May mà mình là đứa con ngoan, không làm ba mẹ nổi giận như đại ca và chị dâu, nếu không thì giờ bị đánh như thế chắc tiêu đời. Với cái thân thể nhỏ bé này, cậu chẳng chịu nổi đâu!
Không biết qua bao lâu, ba Lục và Mẹ Lục đánh đến mệt, cuối cùng cũng dừng tay. Tô Tĩnh Di bị đánh tơi tả, cả người bẩn thỉu nhếch nhác, mặt Lục Vân Phàm thì sưng như đầu heo, nhìn phát là nhận không ra. Mẹ Lục mệt đến mức ngồi bệt xuống ghế, đánh người xong mới thấy đánh cũng là việc tốn sức đấy!
Lâm Duyệt Dao từ bếp rót một bát trà, đưa đến trước mặt Mẹ Lục: “Mẹ, uống chút trà nghỉ ngơi chút đi ạ.”
Mẹ Lục nhận lấy, uống một hớp rồi không quên khen Lâm Duyệt Dao một tràng. Tô Tĩnh Di ngồi bệt dưới đất nhìn cảnh mẹ chồng nàng dâu thân thiết kia, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Mẹ Lục hoàn toàn mặc kệ ánh mắt đó, nghỉ ngơi đủ rồi mới quay đầu nhìn về phía Tô Tĩnh Di và Lục Vân Phàm, lạnh nhạt mở miệng: “con cả, mẹ tự thấy chưa từng bạc đãi con. Vậy mà không ngờ con lại ôm hận với cha mẹ sâu như thế. Nếu đã vậy thì hôm nay dọn ra ngoài ở đi. Mấy thứ đồ mà vợ con đập phá, hai đứa trả lại đúng giá.”
Lục Vân Phàm không thể tin nổi vào tai mình. Mẹ anh ta lại bắt anh ta bồi thường tiền?
Tô Tĩnh Di dù bị đánh te tua nhưng cái miệng vẫn cứng: “Mụ già chết tiệt, đừng hòng moi được đồng nào từ bọn tôi! Bà đừng mơ!”
Mẹ Lục định tháo dép ra đánh tiếp nhưng Lục Vân Huy đã nhanh tay hơn, tự mình cởi dép: “Mẹ, để con giúp. Mẹ cứ ngồi xem con xử lý là được.”
Vừa dứt lời, cậu bé đã cầm đế dép quật thẳng lên mặt Tô Tĩnh Di. Khuôn mặt vốn đã sưng vù như đầu heo của cô ta giờ càng sưng hơn nữa.
“Aaaa! Lục Vân Phàm, đồ hèn! Anh để mặc nhà anh bắt nạt tôi thế này hả? Tôi phải ly hôn! Tôi không sống với anh nữa!”
Tô Tĩnh Di gào lên, rồi dốc hết sức đẩy mạnh Lâm Duyệt Dao ra, sau đó tay chân vung loạn, lao thẳng ra khỏi sảnh. Lâm Duyệt Dao bị đẩy bất ngờ, suýt chút nữa ngã sấp xuống đất, may mà Mẹ Lục và Lục Vân Triệt cùng lao tới đỡ kịp.
“Duyệt Dao, con không sao chứ? Có bị con sao chổi kia làm đau không?”
Lâm Duyệt Dao lắc đầu, “Mẹ, con không sao, mẹ đừng lo.”
Mẹ Lục xem xét từ đầu đến chân, thấy cô không hề hấn gì mới yên tâm. Sau đó ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo, quét thẳng về phía Lục Vân Phàm: “Con cả, đây là người vợ mà con chọn à? Không chỉ dám chửi cha mẹ, còn dám đập phá hết đồ trong nhà!”
Lúc này, lòng Lục Vân Phàm đã bay theo Tô Tĩnh Di mất rồi, bị mẹ chất vấn chỉ qua loa cho có: “Mẹ, chuyện hôm nay đúng là do Tĩnh Di không phải nhưng giờ cô ấy chạy rồi, con phải ra ngoài xem thế nào, chuyện khác về rồi tính.”
Mẹ Lục lạnh lùng cười khẩy: “Hừ! Tụi con có tiền hay không liên quan gì đến mẹ? Vừa rồi con còn dửng dưng nhìn vợ con chửi mắng, đánh đập cả cha mẹ. Giờ mẹ cũng chẳng cần phải nghĩ đến sống chết của tụi con nữa.”
Mẹ Lục chẳng tin Lục Vân Phàm không có tiền. Bà biết rõ vợ chồng nó mỗi tháng lương hơn bảy chục tệ, suốt hơn một năm qua ăn ở trong nhà, chưa từng đóng xu nào tiền ăn. Tính ra tiền lương tiết kiệm trước khi cưới, ít nhất trong tay cũng phải có bảy, tám trăm đồng.
“Mẹ, mẹ ép tụi con đến mức này thật sao?” Lục Vân Phàm uất ức nói.
Mẹ Lục không hề động lòng, giọng điệu xa cách lạnh nhạt: “Con cả, nếu con không muốn trả thì mẹ chỉ còn cách đến nhà máy xin lãnh đạo của con ứng trước lương để trừ vào tiền bồi thường thôi.”
Câu này vừa thốt ra, cho dù Lục Vân Phàm không cam lòng đến đâu, cũng không thể không móc tiền ra rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


