Lời của Lâm Duyệt Huyên khiến mẹ Lâm không tỏ rõ thái độ.
Bà nhìn con gái, giọng trách móc: “Con nói xem, mẹ chẳng biết nói con sao nữa. Mẹ không chắc thằng Hoàng Cảnh Dương kia có tiền đồ không nhưng Lục Vân Triệt thì rõ ràng là có.”
“Trời ơi mẹ! Con đã nói rồi mà, sau này Cảnh Dương nhất định sẽ thành công. Mẹ tin con lần này đi, sau này con nhất định sẽ để mẹ sống sung sướng. Hơn nữa, giờ con đã mang thai con của Cảnh Dương rồi, kiếp này con nhất định phải gả cho anh ấy.”
Mẹ Lâm cũng hết cách, ai bảo đây là đứa con đầu lòng của bà, dù là con gái không quý bằng con trai nhưng vẫn là đứa bà từng hết lòng yêu thương.
“Sao con lại dám chắc là Hoàng Cảnh Dương sau này sẽ thành đạt?” Mẹ Lâm nghi ngờ hỏi.
Lâm Duyệt Huyên tất nhiên không thể nói mình là người sống lại nhưng cô cũng biết nếu không nói gì thì chắc chắn không thuyết phục được mẹ, vì thế liền bịa chuyện: “Mẹ, thật ra dạo trước con mơ thấy một giấc mộng tiên tri. Trong mơ, con gả vào nhà họ Lục không bao lâu thì Lục Vân Triệt hy sinh. Sau đó mẹ chồng anh ta đúng là một mụ điêu ngoa suýt nữa hành hạ con đến chết. May mà Cảnh Dương xuất hiện kịp thời, cứu con ra khỏi đó.”
Cô ta ôm lấy tay mẹ, kể rất nhiều chuyện về Hoàng Cảnh Dương ở kiếp trước.
Ban đầu, mẹ Lâm vẫn thấy tiếc khi con gái bỏ sĩ quan để chọn con trai giám đốc nhà máy nhưng sau khi nghe Lâm Duyệt Huyên kể về tương lai thành công của Hoàng Cảnh Dương, bà không còn thấy tiếc nữa.
“Duyệt Huyên, con nói thật chứ? Thằng Cảnh Dương thật sự có thể thành công vậy sao?”
Lâm Duyệt Huyên gật đầu chắc nịch: “Thật mà mẹ, con nói toàn là thật đấy. Mẹ cứ chờ xem, Cảnh Dương nhất định sẽ thành đạt. Đến lúc đó, con nhất định sẽ giúp đỡ gia đình mình.”
Cô ta biết mẹ thích nghe gì, nên cứ nói toàn những lời lọt tai. Đó cũng là lý do vì sao Mẹ Lâm luôn cưng chiều cô ta như vậy.
“Được rồi, mẹ biết con là đứa hiếu thảo, không giống con bé thứ hai kia, cứng đầu chẳng biết nghĩ cho nhà mình. Con yên tâm, sau này khi em trai con có ngày khấm khá, nhất định sẽ không quên người chị như con đâu.” Mẹ Lâm vui mừng nói.
“Diệu Tổ à, đợi chút, mẹ đi nấu cơm liền. Nếu đói quá chịu không nổi thì vô phòng lấy vài cái bánh quy ăn tạm trước nha.”
Lâm Diệu Tổ nghe nói có bánh quy, phóng thẳng vào phòng.
Lâm Duyệt Huyên xoa bụng, ngập ngừng nói với Mẹ Lâm: “Mẹ, cháu ngoại của mẹ cũng đói rồi, mẹ coi có thể kêu Diệu Tổ chia cho con một cái bánh được không?”
Nếu là lúc bình thường thì Lâm Duyệt Huyên chắc chắn không dám mở miệng đòi như vậy nhưng hôm nay cô ta vừa nói với mẹ mình chuyện tương lai sáng lạn của Cảnh Dương, mà mẹ cô ta thì đang mong sau này Cảnh Dương có thể kéo Diệu Tổ đi lên.
Cho nên Lâm Duyệt Huyên khá chắc chắn rằng mẹ cô ta sẽ đồng ý.
Quả nhiên, Mẹ Lâm suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý ngay: “Được, con cắt rau trước đi, để mẹ lấy cho con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)