"Cảnh sát!"
Ngay khi Tô Diệu Nghi thốt ra hai chữ này, tay cô đã theo bản năng đưa xuống sờ vào túi quần phía trước của mình.
Đó là một động tác vô cùng tự nhiên, cô đang định rút thẻ ngành của mình ra.
Thế nhưng, khi chạm vào túi quần vẫn còn bị khâu chỉ kín mít chưa kịp cắt chỉ từ lúc mua về, cô mới sực tỉnh và nhận ra bản thân hiện tại hoàn toàn không phải là cảnh sát.
Trang Ngôn Tranh đứng bên cạnh đã thu trọn hành động đó vào tầm mắt. Đối với anh, đây là một động tác quá đỗi quen thuộc của những người trong ngành.
Một người bình thường đột nhiên nhìn thấy hiện trường vụ án thì có thể giải thích là cô có dị năng đặc biệt nào đó, nhưng còn cái thói quen vô thức này là thế nào?
Tô Diệu Nghi bất động thanh sắc dời tay ra khỏi túi quần. Cô ngước mắt nhìn gã đàn ông trước mặt. Gã đầu trọc, để trần nửa thân trên lộ ra thân hình khá vạm vỡ, bên dưới mặc một chiếc quần đùi hoa sặc sỡ. Mặc dù cô chưa từng gặp qua diện mạo của gã ngoài đời, nhưng cô đã nghe thấy giọng nói của gã trong ảo ảnh.
Gã đàn ông khi nghe cô tự xưng là cảnh sát thì rõ ràng có chút hoảng hốt: "Cảnh sát? Có chuyện gì thế?"
Tô Diệu Nghi nhìn lướt qua vai gã vào sâu bên trong căn nhà, suy nghĩ một chút rồi đanh giọng nói: "Có người dân tố giác các người tụ tập đánh bạc ở đây."
Do ánh sáng trong nhà khá tối nên cô chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ có một người phụ nữ đang đứng ở bên trong.
Đáy mắt gã đàn ông khẽ lóe lên một tia dao động, gã lập tức cười làm lành: "Làm sao có thể chứ? Chúng tôi đều là dân lành tuân thủ pháp luật, sao có thể làm ra chuyện đó được."
"Trong phòng có tiếng gì thế?" Tô Diệu Nghi hỏi gã.
Gã đàn ông vội xua tay: "Cô nghe nhầm rồi chứ làm gì có tiếng gì? À, con gái tôi đang xem TV ở trong phòng, là tiếng TV đấy."
Người phụ nữ đứng ở bên trong nhà nghe vậy cũng lập tức quay người đi vào phòng trong, và chỉ một lát sau, tiếng kêu cứu yếu ớt lúc nãy liền hoàn toàn biến mất.
Tiếng kêu cứu vừa dứt, Tô Diệu Nghi càng thêm phần sốt ruột: "Tránh ra!"
Gã đàn ông lập tức bước lên chặn cô lại: "Thẻ cảnh sát của cô đâu? Làm sao cô chứng minh mình là cảnh sát?"
Trang Ngôn Tranh không thèm nói nhảm, trực tiếp quăng chiếc thẻ cảnh sát của mình ra trước mặt gã: "Muốn cản trở thi hành công vụ đúng không?"
Gã đàn ông lập tức đổi giọng nịnh nọt: "Đồng chí cảnh sát, tôi không có, không có, sao tôi dám chứ."
"Tránh ra!" Trang Ngôn Tranh lạnh lùng ra lệnh.
Gã đàn ông vẫn cố tình đứng chắn đường: "Đồng chí cảnh sát, chúng tôi đều là dân lành tuân thủ pháp luật, sao có thể có chuyện đánh bạc..."
Trong lúc gã đang mải đứng chắn đường Trang Ngôn Tranh, Tô Diệu Nghi đã nhanh chân gạt cánh tay gã ra rồi lách người lao thẳng vào trong nhà.
"Này!" Gã đàn ông hốt hoảng quay người định đuổi theo.
Trang Ngôn Tranh cũng thẳng tay đẩy gã sang một bên rồi sải bước đi vào. Lực tay của anh rất mạnh khiến gã đàn ông lảo đảo suýt ngã, gã phải mất vài giây để giữ thăng bằng rồi mới vội vàng đuổi theo sau.
"Máu, toàn là máu!" Người phụ nữ ở trong phòng đột nhiên hốt hoảng chạy ra ngoài, hai bàn tay dính đầy máu tươi.
Trang Ngôn Tranh và Tô Diệu Nghi lập tức lao vào phòng trong. Đập vào mắt họ là cảnh tượng một cô gái đang nằm gục trên sàn nhà, dưới thân là một vũng máu loang lổ.
Trang Ngôn Tranh lập tức lấy điện thoại ra gọi cấp cứu.
Tô Diệu Nghi cũng nhanh chóng bước vào phòng, ngồi xổm xuống bên cạnh cô gái và nắm chặt lấy bàn tay cô ấy. Bàn tay lạnh ngắt, hoàn toàn không có chút hơi ấm nào.
"Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi, cô có nghe thấy tôi nói không?" Tô Diệu Nghi siết chặt tay cô gái, "Có nghe thấy tôi nói không?"
Cô gái vẫn nhắm nghiền mắt, hàng lông mi khẽ run rẩy hai cái, bàn tay yếu ớt từ từ nắm lấy ngón tay của Tô Diệu Nghi.
"Đừng ngủ, tôi đã gọi cấp cứu rồi, người ta sẽ đến ngay thôi. Cố gắng lên, tuyệt đối không được ngủ." Tô Diệu Nghi kéo tấm chăn trên chiếc giường bên cạnh xuống, nhẹ nhàng đắp lên người cô gái.
Cô gái bị mất máu quá nhiều, họ cũng không dám tự ý di chuyển cơ thể cô vì lo sợ sẽ khiến vết thương xuất huyết nghiêm trọng hơn.
Trang Ngôn Tranh vừa cúp điện thoại thì Tề Phong và những người khác cũng đã kịp thời ập vào.
Ngay khi Trang Ngôn Tranh định bước vào phòng để kiểm tra tình trạng của cô gái, gã đàn ông lúc nãy đã đột ngột lao lên chặn anh lại: "Đồng chí cảnh sát, con gái tôi dạo trước mới chia tay bạn trai. Chia tay xong mới biết mình mang thai... Anh xem chuyện này, chuyện này... Chúng tôi cũng không biết sao tự dưng nó lại bị thế này nữa."
"Trời đất ơi! Đứa con gái số khổ của tôi!" Người phụ nữ kia cũng đột nhiên ngồi bệt xuống đất gào khóc thảm thiết.
Trang Ngôn Tranh quay đầu nhìn bà ta. Tề Phong và một đồng chí cảnh sát khác phải tốn không ít công sức mới dìu được bà ta ngồi lên chiếc ghế ở phía đối diện.
Trang Ngôn Tranh nhìn cô gái đang nằm trên sàn và Tô Diệu Nghi, rồi quay sang hỏi gã đàn ông: "Tên là gì?"
"Phùng Minh." Gã đáp.
Trang Ngôn Tranh liếc nhìn người phụ nữ đang vừa đập đùi vừa gào khóc ở góc nhà.
Phùng Minh vội nói: "Bà ấy là vợ tôi, Triệu Cần."
"Cô gái trong phòng là con gái ông?" Trang Ngôn Tranh hỏi.
"Vâng. Đứa trẻ này là con riêng của vợ tôi mang theo khi tái giá." Phùng Minh nói, vẻ mặt vô cùng đau khổ, "Mặc dù không phải con ruột của tôi, nhưng tôi luôn nuôi nấng nó như con đẻ. Thằng bạn trai của nó, nó... nó làm ra cái chuyện đồi bại này rồi lại bỏ rơi con gái tôi, nó đúng là không phải con người mà. Sau này bắt con gái tôi phải sống thế nào đây!"
Gã vừa nói vừa đưa tay che mặt. Tiếng khóc của Triệu Cần ở phía bên kia lại càng lớn hơn.
Trang Ngôn Tranh lặng lẽ quan sát biểu cảm của hai người họ.
Phùng Minh lau mặt, khẩn khoản nói: "Đồng chí cảnh sát, chuyện này liên quan đến danh dự của con gái tôi, chuyện này... có thể để gia đình chúng tôi tự giải quyết được không? Anh xem bên ngoài toàn là người dân đang tụ tập xem náo nhiệt kìa."
Bên ngoài quả thực có không ít tiếng xôn xao bàn tán, nhưng lực lượng cảnh sát đã kịp thời phong tỏa lối vào nên người dân không thể tiếp cận gần hơn.
Trang Ngôn Tranh nhìn quanh quất một lượt. Phía cảnh sát hiện tại hoàn toàn không có chứng cứ, không có bất kỳ thứ gì để buộc tội họ. Từ lúc bước vào đây, anh vẫn chưa có cơ hội để trao đổi thông tin với Tô Diệu Nghi.
Trang Ngôn Tranh đi một vòng quanh gian phòng ngoài. Phùng Minh lẳng lặng bám sát sau lưng anh: "Đồng chí cảnh sát, nhất định là có hiểu lầm rồi. Chúng tôi ở đây chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, bán ít đồ tạp hóa lặt vặt, sao có thể tụ tập đánh bạc được chứ."
Trang Ngôn Tranh liếc nhìn gã một cái, đoán ngay ra đây là lý do Tô Diệu Nghi đã bịa ra để lừa gã mở cửa: "Có hay không cũng không phải chỉ nghe lời nói một phía của ông. Nếu đã không có chuyện gì khuất tất, ông lôi kéo cô ấy vào phòng làm gì?"
"Chúng tôi đến cứu cô rồi, cô nhất định phải trụ vững, nhất định phải kiên trì, tuyệt đối không được nhắm mắt ngủ, xe cấp cứu sắp đến rồi..." Tô Diệu Nghi khẽ vuốt ve cánh tay lạnh ngắt của cô gái.
Đột nhiên, ngón tay đang nắm lấy tay Tô Diệu Nghi khẽ nới lỏng ra.
Tim Tô Diệu Nghi thắt lại: "Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Không được ngủ! Không được ngủ! Xe cấp cứu đến rồi! Kiên trì lên! Cô..."
Cô gái hoàn toàn không có phản ứng gì nữa, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở cũng yếu ớt đến mức gần như biến mất. Tô Diệu Nghi hoảng hốt, tiếng gọi cô gái càng lúc càng lớn hơn.
Nghe thấy tiếng động, cả Phùng Minh và Triệu Cần đều vội vã xông vào trong phòng.
Triệu Cần vừa vào phòng liền ngồi bệt xuống bên cạnh cô gái, bắt đầu gào khóc thảm thiết: "Đứa con gái mệnh khổ của tôi ơi..."
Phùng Minh nhìn thấy tình hình này, liền bỗng nhiên đẩy mạnh Tô Diệu Nghi ra, rồi quỳ sụp xuống đất như thể hai chân đã hoàn toàn bủn rủn.
Trang Ngôn Tranh kịp thời cúi người đỡ lấy Tô Diệu Nghi, nắm chặt lấy cổ tay cô và kéo cô đứng dậy.
"Con ơi, con ơi, con không được bỏ bố mẹ đi mà. Con đi rồi thì bố mẹ biết sống sao đây." Phùng Minh vừa gào khóc vừa lén lút liếc nhìn Trang Ngôn Tranh và những người khác.
Thấy Trang Ngôn Tranh đang mải chú ý đỡ Tô Diệu Nghi, tầm mắt hoàn toàn không hướng về phía mình, Phùng Minh liền âm thầm thò tay xuống dưới tấm chăn, đặt lên bụng của cô gái. Gã khéo léo dùng cơ thể của mình để che khuất hoàn toàn bàn tay đang giấu dưới chăn.
"Con ơi, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi."
Miệng gã thì không ngừng gào khóc gọi con, nhưng trong lòng gã lại đang điên cuồng tính toán.
Mọi chuyện đã lỡ đến nước này, một khi đứa con gái này được xe cấp cứu đưa đi và tỉnh lại, nó chắc chắn sẽ khai ra toàn bộ sự thật với cảnh sát.
Cho nên, nó tuyệt đối không được phép tỉnh lại... Chỉ cần nó chết đi, cảnh sát sẽ hoàn toàn không có chứng cứ để buộc tội gã.
Bàn tay Phùng Minh khẽ run lên, nhưng gã vẫn tàn nhẫn dùng sức ấn mạnh xuống vùng bụng đang chảy máu của cô gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


