Nói xong anh cũng chẳng đợi Chu Dư trả lời, đẩy xe với những bước chân dồn dập hơn.
Chu Dư đứng lặng tại chỗ, đây là lần thứ hai cô bị Cố Dã làm cho ngạc nhiên. Một dòng nước ấm len lỏi trong tim.
Tên này, xem ra cũng biết quan tâm đấy chứ, sao trước kia cô chẳng nhận ra nhỉ?
Cố Dã dắt xe máy về phía tiệm sửa xe quen thuộc. Đó là tiệm của một người cháu họ của bà nội anh, anh vẫn gọi ông là chú Hồ, tên thật là Hồ Sơn.
Bố của Cố Dã mất sớm, trái ngược với Chu Dư, anh có một người mẹ vô cùng tệ bạc, nhưng Cố Dã đã cắt đứt quan hệ với bà ta từ lâu.
Chú Hồ là người một tay nuôi nấng anh, nên rất thân thiết với bà nội. Hồ Sơn là thợ học việc của bà Cố Dã khi còn làm ở nhà máy. Sau này kinh tế tư nhân phát triển, ông ấy mới ra ngoài tự làm.
Bởi vì luôn mang ơn bà Cố Dã, nên Hồ Sơn đối xử với Cố Dã cũng như với con cháu trong nhà.
“Cháu chào chú Hồ.” Cố Dã nhìn người đàn ông trung niên cao gầy đang loay hoay sửa chữa linh kiện trước mấy cái thùng lớn mà lên tiếng chào hỏi.
Hồ Sơn quay đầu lại, thấy Cố Dã dắt xe máy đến bèn vừa đi tới vừa hỏi: “Lại hỏng nữa rồi à?”
Cố Dã gãi đầu, ngượng ngùng đáp: “Không, lần này không hỏng, cháu chỉ muốn gửi tạm một lát.”
“Sao thế? Nhà cháu hết chỗ để rồi hả?” Tuy miệng nói vậy, nhưng Hồ Sơn đã bắt đầu giúp Cố Dã dắt xe vào chỗ râm mát.
Để ngoài sân phơi nắng, lát nữa mà đi thì nóng rát mông.
Cố Dã quay đầu lại, nói: “Cháu có chút việc, lát nữa lại đến lấy.”
Anh bỗng nhớ đến lời Chu Dư nói cô đang mang thai không thể đi xe máy được, thầm nghĩ một câu “Phiền phức thật”, rồi lại lên tiếng: “Hay ngày mai cháu đến lấy cũng được.”
“Ơ hay, lạ thật đấy, ngày thường đối xử với cái xe máy này còn hơn cả con trai ruột, sao hôm nay mặt trời mọc đằng Tây thế? Nỡ lòng nào bỏ rơi con trai ruột một đêm ở đây hả?” Hồ Sơn nhìn bộ dạng lưỡng lự của Cố Dã rồi trêu chọc.
Nghe đến hai chữ “con trai”, Cố Dã bỗng dưng không hiểu sao lại nhớ đến Chu Dư và đứa con trong bụng cô.
Anh xua tay nói: “Cháu có việc chút việc, thôi cháu đi trước đây chú Hồ.”
Hồ Sơn vẫn đang bận túi bụi, nghe Cố Dã nói cũng không ngẩng đầu lên: "Ừ, đi đi, nhớ thường xuyên đến thăm bà đấy.”
Cố Dã đáp một tiếng “Cháu biết rồi.” Sau đó rút từ trong túi ra một điếu thuốc, tay phải bật lửa, rẹt một tiếng, nó rít một hơi dài.
Nhìn bộ dạng uể oải của Cố Dã, Hồ Sơn như nhớ ra điều gì bèn lên tiếng nhắc nhở: “Này cậu bé, cháu đừng có lúc nào cũng đối đầu với Chu Dư như thế, dù sao con bé cũng đang mang trong mình giọt máu của cháu đấy!”
“Chú biết chuyện này cháu cũng có uất ức, nhưng đời người ta, chuyện gì qua rồi thì cho qua. Con cái cũng đã có rồi, sống tốt cũng là cả đời, sống không tốt cũng là cả đời. Hai đứa nhường nhịn nhau mà sống cho yên ổn!”
Ông ấy nghe nói hôm qua Cố Dã và Chu Dư cãi nhau ở đầu đường, nên không nhịn được muốn khuyên can vài câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

