Thẩm Tu Trúc từ ngoài nhìn vào, liền nhìn thấy Trang Hình đang ngồi trước bàn học, trên bàn có một cái radio, đang rất nghiêm túc nghe tin tức, nhưng ở trong mắt Thẩm Tu Trúc, thì Trang Hình là đang ngẩn người, cậu lễ phép đứng yên ở cửa, sau đó lớn tiếng kêu: “Ca ca!”
Trang Hình tùy ý nhìn thoáng qua cửa phỏng, hôm nay tiểu ngốc tử ăn mặc quần áo may bằng vải bố, vạt áo nhăn bèo nhèo, phần chân bên dưới quần đùi nhìn trắng nõn mịn màng, lại xứng với một đầu tóc dài buộc cao của cậu, Trang Hình nâng lông mày, duỗi tay mời tiểu ngốc tử vào phòng.
Vừa rồi Trang Hình nhìn thấy tiểu ngốc tử chỉ ngoài cửa, tưởng rằng là ngoài cửa có chuyện gì, ai ngờ tiểu ngốc tử tới tìm hắn là để đòi ăn, hắn quay đầu lại nhìn tiểu ngốc tử, Thẩm Tu Trúc thấy vậy, lập tức ngoan ngoãn dừng lại, hai mắt nhìn về phía Trang Hình cao hơn cậu hai cái đầu.
Trang Hình nhìn thấy biểu tình ngây thơ vô tội của tiểu ngốc tử, cảm thấy có chút buồn cười, vì thế hắn liền xoay người lại, không tiếng động mà cười rộ lên, Thẩm Tu Trúc liền đi theo Trang Hình xuống lầu, sau đó được như mong muốn mà ôm hai quả xoài lớn. Kế tiếp, hai người liền ngồi trên sô pha xem 《 Tây Du Ký 》, Trang Hình đã xem qua bộ phim này một lần, cho nên lúc xem cũng không có chuyên tâm lắm, lâu lâu sẽ quay đầu sang bên cạnh nhìn Thẩm Tu Trúc.
Cây quạt trong phòng khách được cố định quạt thẳng về phía hai người, Trang Hình bị đuôi tóc của Thẩm Tu Trúc thổi vào mặt, mà đuôi tóc của Thẩm Tu Trúc lại bị gió thổi trúng quả xoài, Trang Hình nhìn thấy thật khó chịu, nhịn không được mà hỏi tiểu ngốc tử, “Tóc là ai cho em dưỡng dài như vậy hả?”
“Nó tự dài ra a……” Các bá tánh ở thành Vĩnh Bắc đều là để tóc dài, Thẩm Tu Trúc cũng không ngoại lệ, đầu tóc bị gió thổi loạn xạ, cậu liền dùng mu bàn tay gạt tóc ra sau đầu.
Trang Hình cảm thấy tiểu ngốc tử nói chuyện rất có ý tứ, mỗi khi nói đến câu cuối cùng, ngữ khí của cậu đều sẽ mềm xuống. Trang Hình dựa lưng vào ghế, nghiêng mặt nhìn Thẩm Tu Trúc, hắn cảm thấy rất có thể là do phụ huynh của tiểu ngốc tử, coi tiểu ngốc tử như con gái mà dưỡng, nhưng hiện tại đã là năm 90, hơn nữa tiểu ngốc tử cũng đã 12 tuổi, lại để tóc dài, xứng với gương mặt tinh xảo, rất dễ bị mấy thằng con trai khi dễ, lớn lên nhất định sẽ tự ti.
Trang Hình: “Tại sao lại không cắt ngắn? Để dài như vậy nhìn rất giống con gái.”
Thẩm Tu Trúc lại nói: “Em là tiểu ca nhi……”
Trang Hình cảm thấy nói chuyện với tiểu ngốc tử rất mệt, “Anh biết em là con trai, nhưng không có đứa con trai nào sẽ để tóc dài cả.”
Thẩm Tu Trúc nhấp chặt môi không nói chuyện, cậu xem TV và truyện tranh nhiều, cũng biết triều đại này chỉ có nam và nữ, không có ca nhi, chỉ là cậu cũng không biết phải làm sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)