Thẩm Tu Trúc khụ hai tiếng, kịch liệt hô hấp, vừa rồi xém chút nữa đã bị nghẹn chết. Sau khi đã an toàn, cậu mới ngẩng đầu lên nhìn Trang Hình, cậu biết người cao to này, liền kêu lên “Ca ca……”
Nước mắt xoạch xoạch chảy xuống, Thẩm Tu Trúc vô cùng bi thương nghĩ, cậu là một tiểu ca nhi, nhưng vừa rồi cậu lại bị mấy tên hán tử lột sạch quần, sau này sẽ không có người nghênh thú cậu về nhà, sẽ không có…… Mãi cho đến khi đi vào cửa sắt, Thẩm Tu Trúc đã khóc đến độ nấc cục.
Trang Hình không hiểu tại sao Thẩm Tu Trúc lại bi thương đến vậy, cho nên cũng không có an ủi khuyên giải, nhìn theo tiểu mặt than đi vào trong nhà, lúc này mới bắt đầu đi đến nhà ông ngoại, vừa nhấc đầu liền nhìn thấy địa chỉ trên cửa, thật là trùng hợp, nhà của tiểu mặt than là nằm ở phía sau nhà ông ngoại hắn.
Cháu trai là vui vẻ ra cửa, nhưng lúc về nhà trên mặt lại đầy nước mắt, Chu Học Quân ở trên cửa sổ lầu hai nhìn thấy cháu trai khóc lóc trở về, liền vội vàng thu thập giấy bút, sau đó lại vội vàng đi xuống lầu nói, “Tiểu Trúc Tử? Sao con lại khóc? Chỗ nào đau, để ông nội xem.”
“Gia gia…… Ô…… Bọn họ…… Hức! Bọn họ lột quần của con!” Thẩm Tu Trúc khóc đến co giật, theo bản năng mà hướng gia gia, người thân cận nhất của cậu cáo trạng.
Chu Học Quân lôi kéo cháu trai nhà mình nhìn nhìn những chỗ da thịt lộ ra ngoài, không nhìn thấy dấu vết bị thương, trong lòng mới thả lỏng lại, vì muốn an ủi cháu trai ngốc nhà mình, ông liền mở miệng nói: “Không có gì đâu, Tiểu Trúc Tử, chúng ta là đàn ông con trai, bị nhìn một chút cũng không sao. Nhưng mà qua chuyện này, sau này con phải cố gắng ăn cơm mới được, chờ đến khi con lớn lên cao to, nếu như người khác còn tới động con, con cũng có thể đánh lại người đó, đánh cho bọn họ khóc kêu cha gọi mẹ luôn, ông nội cũng giúp con đánh bọn họ, được không?”
Thẩm Tu Trúc nghe đến đây, trong đầu liền hiện lên hình ảnh cao lớn của Trang Hình, một tay của ca ca có thể nắm lấy cổ áo của người xấu quăng ra ngoài, Thẩm Tu Trúc nói: “Được!”
Sau đó, gia gia liền dùng bàn tay to khô ráo ấm áp của mình xoa đầu cậu, còn cầm khăn lông ướt lạnh lau mặt cho cậu, Thẩm Tu Trúc đã không khóc, nhưng trong miệng thường thường vẫn 'hức hức' hai tiếng, thật đáng thương.
4 giờ chiều, không khí vẫn còn nóng hầm hập, Chu Học Quân nắm tay dẫn cháu trai qua nhà hàng xóm chơi.
Ông Trang vừa nhìn thấy lão đồng học tới chơi, rất là cao hứng mà đón bạn vào phòng, nhìn thấy hốc mắt cháu trai của lão đồng học hơi đỏ, vẻ mặt ủy khuất liền dỗ dành: “Tiểu Trúc Tử, sao cháu lại khóc? Nói cho ông nội Trang là ai đã khi dễ con, ông Trang sẽ đánh tên lưu manh khi dễ con một trận.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


