Dì Ngô là người mà Chu Học Quân mời đến nấu cơm, tiền để dành của Chu Học Quân rất phong phú, cho nên cũng không có bủn xỉn bạc đãi bản thân, nếu không, chỉ mới có một tháng, sao ông có thể mua cho Thẩm Tu Trúc mười mấy bộ truyện tranh. Đây chính là tiền lương một tháng của một công nhân bình thường. Chỉ là ông chưa từng dưỡng quá trẻ con, ngoại trừ về mặt vật chất làm đứa nhỏ sống thật tốt, còn về mặt tinh thần, ông cũng không có thời gian để lo.
Thẩm Tu Trúc chớp chớp mắt, hai mắt có chút chua xót, lúc này, dì Ngô đã dọn dẹp xong phòng bếp chuẩn bị về nhà nói, “Tiểu Trúc Tử, dì về trước nha, buổi tối con muốn ăn cái gì?”
“Tạm biệt dì! Con muốn ăn bánh bao cuộn……”
“Ai da! Bé ngoan của tôi ơi, ông nội của cháu mỗi ngày đều lấy thịt cá dưỡng cháu, sao lại dưỡng ra một người ăn uống đơn giản như vậy chứ……”Dì Ngô cười không khép được miệng, tuy rằng Chu lão không có nói, nhưng đã ở chung hơn một tháng, bà cũng biết đầu óc của đứa nhỏ này có chút không tốt, nhưng được cái ngoan ngoãn không gây phiền, lớn lên còn xinh đẹp, làm bà rất là thích.
Mỗi ngày vào lúc chạng, ông thường dẫn Thẩm Tu Trúc đi bộ gần nhà để tiêu thực, ra khỏi ngõ nhỏ chính là phố Hạnh Phúc, trên đường có một cái quầy bán quà vặt, Thẩm Tu Trúc rất thích lôi kéo ông đi mua kem, đi riết liền quen cửa quen nẻo, Chu Học Quân cũng yên tâm để Thẩm Tu Trúc đi một mình, đỡ phải ở trong thư phòng làm phiền ông.
...
Thẩm Tu Trúc vui vẻ tiếp nhận tiền, sau đó tung tăng đi xuống lầu, Chu Học Quân nghe thấy tiếng bước chân của Thẩm Tu Trúc đi xa, liền tươi cười thở dài một tiếng, ngay sau đó, lại cầm lấy bút lông bắt đầu viết.
1 mao tiền một cây kem, kỳ thật kem ở đây chính là dùng nước đường đóng băng lại, liếm mút một hồi, cũng chỉ còn lại có một khối nước đá trong suốt, nhưng mấy đứa nhỏ cũng không thèm quan tâm vấn đề này, ngày mùa hè được liếm mút kem lạnh còn ngon hơn ăn cơm. Thẩm Tu Trúc cắn kem, còn lòng tham mà mua thêm một gói mì ăn liền giá 2 mao tiền, sau đó đem tiền dư lại cất vào trong túi quần, một tay cầm kem, một tay cầm mì ăn liền mà đi về phía con hẻm nhỏ.
Ngay chỗ quẹo của con hẻm nhỏ có một cây hòe già thật lớn, lúc này, bên cạnh cây hòe đang ngồi xổm bốn năm tên nhóc choai choai, đứa lớn nhất cao hơn Thẩm Tu Trúc một cái đầu, đứa nhỏ nhất thì lùn hơn một cái đầu, Thẩm Tu Trúc có chút khẩn trương mà đi qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



