Đào Đào biết cậu đang thiếu cảm giác an toàn nên vội vàng nắm lấy tay cậu.
Được cô nắm tay, cái đầu của Úc Loan mới như được tiếp thêm năng lượng, từ từ ngẩng lên. Nhưng cậu tuyệt nhiên không nhìn Nhiêu Lỵ Lỵ hay Trương Gia Minh, ánh mắt chỉ lướt qua một cách vô định rồi dừng lại trên cây sào tre vắt ngang vai Nhiêu Lỵ Lỵ.
Nhiêu Lỵ Lỵ kinh ngạc đến mức mắt muốn lồi ra ngoài trước hành động của Đào Đào.
Đào Đào cười ngượng: "Sau này em ấy sẽ là em trai ruột của tớ, chuyện này tớ sẽ kể sau, giờ đi thôi."
Nhiêu Lỵ Lỵ liếc nhìn Trương Gia Minh đang đứng vướng víu bên cạnh, thầm nghĩ cũng đúng, bí mật giữa con gái với nhau sao có thể kể cho cậu ta nghe được! Để lúc nào nói riêng với Đào Đào sau.
Thế là cô bạn không hỏi thêm nữa, lại ưỡn ngực, nghĩa khí vỗ vỗ lồng ngực: "Được thôi, em trai cậu cũng là em trai tớ, sau này tớ cũng sẽ không bắt nạt cậu ấy nữa."
Nói xong lại quay đầu cảnh cáo Trương Gia Minh: "Nghe thấy chưa? Sau này cậu cũng không được bắt nạt cậu ấy đâu đấy!"
Trương Gia Minh lập tức giơ hai tay lên thề: "Tớ nhất định nghe lời cậu, cậu là đại ca mà."
Nhiêu Lỵ Lỵ hài lòng gật đầu, vung tay hô lớn: "Đi thôi!"
Đào Đào quay lại kéo cửa cuốn nhà mình khóa lại, rồi tự nhiên nắm lấy tay Úc Loan, rảo bước đuổi theo Nhiêu Lỵ Lỵ.
Trương Gia Minh lén lút trốn ra ngoài chơi nên cứ sợ bị mẹ phát hiện, cậu ta cứ như kẻ trộm, đi đường cứ lấm la lấm lét theo sau ba người. Chờ đến khi ra khỏi đầu hẻm mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nghênh ngang bám lấy Lỵ Lỵ: "Lỵ Lỵ, lát nữa cho tớ mượn sào hái mấy quả nhé? Tớ cũng muốn hái!"
Về khoản này thì Nhiêu Lỵ Lỵ không hề hẹp hòi, thuận miệng đồng ý: "Được thôi, tớ là người công bằng nhất, lát nữa chúng mình oẳn tù tì, ai thắng thì được hái trước."
"Hay quá, hay quá!" Trương Gia Minh vui mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Đào Đào liếc nhìn cậu ta, trong lòng cảm thấy bùi ngùi.
Trong số những người bạn thời thơ ấu, ba mẹ Trương Gia Minh là người quản giáo nghiêm khắc nhất. Từ nhỏ, ngoài việc học ra, bất cứ việc gì cậu ta làm cũng không nhận được sự đồng ý của phụ huynh. Ngay cả những buổi tham quan, dã ngoại của trường, ba mẹ cậu ta cũng cho là lãng phí thời gian, lần nào cũng xin nghỉ cho cậu ta để bắt đi học thêm.
Ở cái thời đại này, tại một thị trấn nhỏ thế này, vẫn chưa có trào lưu học đàn điện tử, học múa, vẽ hay học toán Olympic, cũng gần như không có phụ huynh nào cố chấp bắt con đi học thêm. Đứa trẻ nào cũng lớn lên trong sự vui đùa nghịch ngợm.
Ngoại trừ nhà Trương Gia Minh.
Mẹ của Nhiêu Lỵ Lỵ họ La, vì là giáo viên nên ai cũng gọi là cô La. Thị trấn Chương Khê chỉ có một trường tiểu học, giáo viên cũng ít, mỗi giáo viên thường dạy nhiều lớp khác nhau. Điều này dẫn đến việc hầu hết những đứa trẻ trong con hẻm này đều từng là học sinh của cô La. Vì thế, cô thường chỉ nhắc nhở con gái vài câu mang tính tượng trưng.
Điều đó khiến Nhiêu Lỵ Lỵ thấy rất phiền.
Đào Đào thì chẳng sao cả, vì dù mẹ Trương Gia Minh có tìm đến tận nhà thì Đào Quảng Chí cũng chẳng thèm mắng cô, ông chỉ thờ ơ đáp lại một câu: "Bà nói mấy cái này có ích gì đâu? Phải nhìn cho rõ chứ, là Tiểu Minh nhà bà cứ đòi chơi với Đào Đào nhà tôi mà, chúng tôi cũng có ép đâu. Bà sang đây nói nhiều thế này, chi bằng về mà quản con mình cho tốt ấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

