Thịnh Vị Hạ cuối cùng cũng đứng vững lại được.
Khi đã tìm lại được cảm giác làm chủ cơ thể mình, cô mới thản nhiên cất lời: “Hát xong là có thể đi rồi, phải không?”
Cố Thanh Uy rõ ràng là sững người đi một chút, ánh mắt xuyên qua những vệt sáng sặc sỡ trong phòng nhìn về phía Thịnh Vị Hạ, dường như đang muốn hỏi cô chắc là muốn tự làm mình mất mặt sao?
Còn Dụ Thư Lan thì rõ ràng là muốn gây sự, cô ta cười khẩy:
“Hát chỉ có thể miễn cho cô khỏi uống rượu thôi. Còn việc có đi được hay không, thì phải xem tâm trạng của tôi có vui hay không đã.”
Ai cũng biết Dụ Thư Lan bá đạo, tiệc do cô ta tổ chức thì cô ta có quyền quyết định.
“Vậy bắt đầu đi.”
Cô còn phải về ngủ sớm.
Nhạc dạo vang lên.
Thịnh Vị Hạ còn phân tâm một chút để thầm đánh giá chất lượng âm thanh của câu lạc bộ, rồi mới bắt nhịp theo giai điệu, cất giọng hát, từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng:
"When I was young,
I'd listen to the radio..."
Khi giai điệu cuối cùng vừa dứt.
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Hệ thống âm thanh vòm nổi của câu lạc bộ thực sự rất tốt, đã làm nổi bật được chất giọng vừa phóng khoáng lại vừa tinh tế của cô. Nhưng điều đó vẫn chưa đủ để gây kinh ngạc, điều thực sự khiến mọi người sững sờ chính là cách phát âm chuẩn như người bản xứ của cô, hòa quyện hoàn hảo vào giai điệu, nghe vô cùng êm tai.
Thịnh Vị Hạ nhìn thẳng về phía trước: “Tôi có thể đi được chưa?”
Cô tiện tay phủi đi vết bẩn trên chiếc váy của mình - tuy không thích chiếc váy này nhưng giữ cho mình sạch sẽ là sự tự trọng tối thiểu.
Xung quanh lại bắt đầu vang lên những tiếng xì xào to nhỏ, lẫn vào nhau như ong ong bên tai:
“Lúc nãy ai nói cô ta lớn lên ở nông thôn, không biết tiếng Anh vậy?”
“Đây là giọng Oxford hay giọng London thế nhỉ?”
“Người ta hát giọng Mỹ chuẩn đấy..."
Trên sân khấu, Dụ Thư Lan tắt micro rồi quay sang chất vấn Cố Thanh Uy:
“Không phải chị nói cô ta cái gì cũng không biết, là đồ nhà quê sao? Đây là cái thứ phát âm mà nhà quê dạy được chắc!”
Nếu không phải chính cô ta là người tổ chức bữa tiệc, cô ta còn tưởng có ai đó đang bật bản gốc để lừa người nữa chứ!
Cố Thanh Uy cũng ngây ra: “Là thật mà, chị ta học lúc nào chứ..."
Cô ta nghe nói nhà họ Thịnh nghèo rớt mồng tơi, ngay cả một cái ghế tử tế cũng không có, làm sao có tiền mua nổi một cái máy cassette chứ? Vả lại, cho dù có máy cassette đi nữa thì có thể học tiếng Anh đến trình độ này sao?
Dụ Thư Lan vốn luôn tự tin vào những mánh khóe trêu chọc người khác của mình, không ngờ lại vấp phải cú ngã đau điếng trước Thịnh Vị Hạ.
Thật khó chấp nhận!
Khóe miệng cô ta nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
“Lúc nãy tôi chỉ nói là miễn cho cô hai ly rượu trắng, chứ chưa nói là cô có thể đi. Hay là thế này đi, tiếp theo chúng ta sẽ chơi một trò chơi, cô chỉ cần qua được cửa thứ nhất, mọi chuyện sẽ xóa bỏ hết!”
Cố Thanh Uy bất an kéo tay cô ta.
Dụ Thư Lan liền đáp lại bằng một ánh mắt ra hiệu cứ yên tâm chờ xem kịch hay.
Bên dưới khán đài im phăng phắc.
Ai cũng nói Dụ Thư Lan rất ngông cuồng, trò gì cũng dám chơi, cái gọi là trò chơi của cô ta chắc chắn không hề đơn giản.
Không biết từ lúc nào, ánh mắt của mọi người lại một lần nữa đổ dồn về phía Thịnh Vị Hạ, người vẫn đứng vững vàng với vẻ mặt không cảm xúc.
Cô đang cố gắng hết sức để kiềm chế cơn buồn ngủ đang kéo sụp mí mắt mình.
Buồn ngủ quá đi mất.
Thịnh Vị Hạ ngáp một cái: “Chơi xong trò này là có thể đi, phải không?”
“Đương nhiên.” Dụ Thư Lan ngẩng đầu cười đầy ngạo nghễ: “Tôi nói lời thì sẽ giữ lấy lời.”
Cũng đúng. Cô ta tuy ngông cuồng nhưng trước nay luôn nói là làm.
“Vậy thì nhanh lên đi.” Thịnh Vị Hạ buồn ngủ đến khó chịu.
Kiếp trước đã chết vì lao lực, kiếp này cô không muốn phụ lòng bất cứ một giấc ngủ nào.
Trên mặt Dụ Thư Lan hiện lên một nụ cười quái dị, cô ta vỗ tay hai cái: “Mang ra đây!”
Cánh cửa hông của đại sảnh bật mở, hai người phục vụ dìu một chiếc lồng sắt được trùm vải đen, cao khoảng ngang vai một người, từ từ đẩy vào. Tấm vải che bên hông chiếc lồng khẽ phập phồng theo nhịp điệu như hơi thở, khiến người ta đoán được bên trong có vật sống.
Chỉ là với một chiếc lồng sắt lớn như vậy, thứ bên trong phải to đến mức nào?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)