Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 90: Thần Thám Hương Giang Chương 12. Tôi nhìn thấy ông ta đang cười rất quái

Cài Đặt

Chương 12. Tôi nhìn thấy ông ta đang cười rất quái

Tiếp đó giẫm chân phải, lao như tên bắn về phía hung thủ.

Tất cả mọi người đều bị một tiếng này của cô thu hút sự chú ý, hung thủ giật nảy mình, thấy một cô gái trẻ lao tới với vẻ hung thần ác sát lại chột dạ tưởng mình đã bại lộ nên quay người bỏ chạy.

Nhưng cứ cố tình sự việc xảy ra quá đột ngột, ông ta nhấc chân quay người không vững, lảo đảo một cái lại để cô gái trẻ lại gần.

Ông ta sợ bị bắt nên trở tay vung một đấm về phía đối phương.

Dịch Gia Di vội vàng tránh, mặt né đi nhưng vẫn bị đập trúng bả vai, cơ thể lảo đảo lùi lại.

Nhưng đại khái là cơn sợ hãi khiến cho Adrenalin tăng lên, cô lại không cảm thấy đau, sau khi đứng vững, trí thông minh bị kích thích, ngay lúc tên gầy đó quay lại, cô nhanh chóng làm ra động tác móc súng từ trong túi ra.

Thứ học được khi còn ở trường cảnh sát trong trí nhớ của nguyên chủ đã nổi lên tác dụng, động tác rút súng bắn của cô lại vô cùng tiêu chuẩn.

Hung thủ cực kỳ sợ hãi, trố mắt ngoan ngoãn giơ hai tay lên, sau khi cả người cứng ngắc vài giây mới nhìn rõ trong tay cô không có súng.

Nhưng chậm trễ mất một lúc như thế khiến ông ta đã bỏ lỡ thời cơ chạy trốn qua đường tốt nhất, những cảnh sát khác đã đuổi kịp tới.

Phương Trấn Nhạc phi người lao ra, huých khuỷu tay vào bả vai của người đàn ông gầy gò.

Hung thủ chỉ cảm thấy trời đất chao đảo, cả người bị đè sấp trên đất, không có cách nào phản kháng, chỉ đành bó tay chịu trói.

Phương Trấn Nhạc áp giải người gầy gò đó, quay đầu nhíu mày liếc mắt nhìn thứ mà Dịch Gia Di cầm trong tay, vậy mà lại là cốc giấy hỏng bị vo thành cục.

Cô cảnh sát trẻ thấy tầm mắt của anh vội vàng thu lại tư thế lấy súng, đứng thẳng người, nhét vội cốc giấy vào túi quần.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Phương Trấn Nhạc lôi người đàn ông gầy run như cầy sấy đứng thẳng dậy như một con gà, lại đẩy ông ta nghiêng người dán lên tường đất, rồi mới quay đầu hỏi Dịch Gia Di.

Adrenalin của Dịch Gia Di đã từ từ hồi phục lại, lúc này mới thở hổn hển sau trận bùng phát vừa rồi.

Cô liếm đôi môi khô khốc, cố gắng tỏ ra đứng đắn và nghiêm túc chỉ vào người gầy kia và đáp:

“Ông ta… tôi thấy rồi, ông ta… ông ta trông rất khả nghi! Tôi nhìn thấy ông ta nhìn vào ngõ nhỏ và cười.”

“Vậy ông chạy làm gì?” Phương Trấn Nhạc liếc mắt nhìn bả vai của dqd bị người gầy này va lệch cả cổ áo cũng nhíu mày lại.

Anh trở tay vặn cổ tay của người gầy ra sau lưng, càng dùng sức ấn mạnh đối phương lên tường, đè nén tiếng quát sắp phun ra khỏi miệng về.

“Dẫn về thẩm vấn, bộ dáng khả nghi, tấn công cảnh sát.” Phương Trấn Nhạc giao người gầy cho Lâm Vượng Cửu, lúc này mới xoa cổ tay, dẫn mọi người rút đội.

Trái tim của Dịch Gia Di vẫn còn đang nhảy dữ dội, lúc đầu cơn kích động đã giảm xuống, đến bây giờ mới bắt đầu thấy sợ.

Nếu như trong túi người đàn ông gầy đó còn dao vậy nói không chừng cô đã giống như Trương Phụng Vân đang nằm trong nhà xác bây giờ, bị một đao đâm trúng sau đó chân lạnh toát rồi.

Càng nghĩ càng lạnh sống lưng, cô run rẩy ngồi vào xe cảnh sát, dựa lên lưng ghế, co rút người ôm mình.

Cơn đau ở bả vai nóng rát, từ nhỏ đến lớn đều là học sinh ngoan có quy củ tới trường đi học, nào từng bị người đánh bao giờ.

Đau đớn, ác ý, cảm giác tình cảnh của kẻ yếu do chịu một cú đấm đó sinh ra, và bản thân lại sở hữu dị năng lặp lại hiện trường gây án… những chuyện này không có cách nào tiêu hóa trong lúc nhất thời được, trong lòng cô trăm mối cảm xúc đan xen, lặng lẽ co ngón tay lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc