Với độ tuổi của cô bé đó chỉ có thể là cháu gái hoặc là cháu gái ngoại.
Bà lão sững sờ, cúi đầu nhìn cốc nước, trên đó có giấy dán đáng yêu, đây là cốc nước mà cháu gái mua cho bà ta, hoa dán của là tác phẩm của cô bé, nghĩ đến cháu gái, bà ta không nhịn được mà cong khóe môi: “Đúng, tôi có một đứa cháu gái.”
Tô Niệm Tinh thừa thắng xông lên hỏi có phải bà ta từng dẫn cháu gái đi xem vũ công biểu diễn không.
Lần này, bà lão không còn mỉm cười nữa, ngược lại mang theo vài phần xem xét, cái lưng còng cũng thẳng hơn hai phần, nhíu mày quan sát cô gái trước mặt, cốc nước cũng không nhìn ra được vũ công, làm thế nào mà cô đoán ra được?
Tô Niệm Tinh thấy vẻ mặt này của bà ta cũng biết mình đoán đúng rồi, trong lòng cuộn lên sóng to gió lớn, vậy mà cô lại có chức năng đặc biệt.
Cô có thể nhìn thấy cuộc đời của một người thông qua nắm tay, quả nhiên ông trời đối xử với cô không tệ, tặng một đạo môn cho cô, lại mở một cánh cửa khác cho cô.
Đột nhiên cô lại thấy phiền não hẳn, đây là năm 1990, nếu là năm 2023, cô hoàn toàn có thể thông qua phát sóng trực tiếp trên mạng để thu hút hàng vạn hàng nghìn người hâm mộ, nhưng bây giờ thì sao? Cô đại khái chỉ có thể dựa vào bày sạp xem bói để kiếm tiền mà thôi.
Cô ngẩng đầu lên, nở nụ cười với bà lão: “Cháu tính ra được.”
Cho dù bà lão có tin hay không thì cô nhất định cũng phải giải thích như vậy, dù sao cô còn phải mượn dùng sạp hàng của bà lão để kiếm tiền nữa.
Cô quan sát vẻ mặt của bà lão, tính dùng hết sức mình thuyết phục đối phương nhưng bà lão lại đột nhiên giữ cánh tay cô và hỏi: “Vậy cháu có biết con bé ở đâu không?”
Tô Niệm Tinh sững sờ, lắc đầu, hình ảnh này rõ ràng là chuyện đã xảy ra trong quá khứ, cô không có cách nào phân biệt ra được bây giờ cô cháu gái đang ở đâu. Cô vừa định nắm tay bà ta để nhìn chi tiết hơn một chút, nhưng vẻ mặt của bà lão đột nhiên thay đổi, cơ thể run lên, hai mắt sợ hãi, ồ không, nói một cách chính xác thì là đối phương đang nhìn ra phía sau cô.
Tô Niệm Tinh quay đầu, chỉ thấy có một nhóm người kéo tới từ đầu con phố náo nhiệt, bọn họ người nào cũng mặc áo khoác da, miệng ngậm điếu thuốc, chỗ ngực và cánh tay thấp thoáng lộ ra hình xăm.
Bọn họ đi tới một cách hùng hổ, người qua đường tự động nhường đường cho họ.
Sau khi người đàn ông cao lớn mở khăn bọc tầng tầng lớp lớp ra, nhìn thấy bên trong chỉ có một trăm đồng đô la Hồng Kông, tức đến mức trực tiếp ném tiền xuống đất, một cước đã đổ bàn xem quẻ, ống thẻ đổ văng xuống đất, vì làm bằng gỗ nên ngược lại cũng không gãy, nhưng thẻ rơi tứ tung trên đất, chỗ nào cũng có.
Người đàn ông cao lớn hình như còn chưa hả giận, một phát túm ngay bà lão lên, hai con mắt trừng to như chuông đồng:
“Không giao được tiền bảo kê thì đừng có chiếm chỗ, chỗ này là bảo địa phong thủy, bà chiếm hố xí mà không thèm ỉa, vậy ai gánh tổn thất của tôi đây!”
Bà A Hương đau đến mức không thở được nhưng miệng vẫn không quên cầu xin: “A Cường, tôi phải ở đây đợi cháu gái tôi, tôi đi rồi, có thể con bé sẽ không tìm được tôi mất, xin cậu thương xót cho.”
“Kêu tôi thương xót á? Vậy anh em chúng tôi ăn cái gì, uống cái gì?” Người đàn ông cao lớn không mảy may động lòng.
Tô Niệm Tinh hoàn toàn không ngờ mấy tên giang hồ này lại khoa trương như thế, thu tiền bảo kê cũng thôi đi, lại còn dám đánh người.
Cô đứng dậy giành lại bà cụ trước khi người đàn ông cao lớn ném bà ta đi, vừa tiếp được đối phương, xác định đối phương không sao mới mở miệng nói: “Xin anh cho chúng tôi ba ngày, chúng tôi nhất định sẽ gom tiền trả cho anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



