"Nhưng mà… tôi không có đủ tiền đâu." Lâm Vân không muốn dính vào vụ này vì nguy cơ quá lớn.
"Không sao, tôi sẽ cho anh nợ trước." Lâm Nhị Sơn hớn hở.
Xung quanh nhiều người dân trong thôn kéo đến xem, ai cũng khen Lâm Nhị Sơn may mắn, cho rằng nhà anh ta sắp đổi đời, có thể năm tới lấy vợ được rồi.
Nhà anh ta nghèo từ thời ông bà nội, đến đời cha mẹ vẫn không khá hơn, năm nay Lâm Nhị Sơn đã hai mươi lăm tuổi mà vẫn chưa kết hôn, trong mắt dân thôn là kiểu người chắc chắn phải sống độc thân cả đời, hiện nay thì cơ hội đã đến.
Lâm Vân cũng hiểu rõ tình cảnh của gia đình bọn họ, vậy nên lời từ chối của anh ta cứ quay vòng trong đầu, không nỡ nói thẳng, chỉ đành quay sang nhìn em gái cầu cứu bằng gương mặt khổ sở.
“Em không có ý ép giá đâu, thực sự là nhà em mấy ngày nay kiếm được chưa bằng nửa con lợn rừng này, cũng sợ lỗ lắm.” Lâm Tĩnh mở to mắt, giả vờ đáng thương.
Giấu giàu luôn là nguyên tắc vàng. Người trong thôn đều nghĩ bán rau chẳng kiếm được mấy đồng là chuyện bình thường, một tháng kiếm được mười, hai mươi đồng là may rồi, làm sao so được với con lợn rừng?
Chưa đợi anh ta nói gì thêm, Lâm Tĩnh đã đưa ra đề nghị của mình: “Anh xem thế này có được không? Chúng ta đi tìm người mua, nhưng anh phải đi cùng chúng em để bán. Chúng ta từ từ bán, nếu không bán được 350 đồng thì toàn bộ số tiền thuộc về anh. Nhưng nếu bán được nhiều hơn, thì bất cứ số tiền nào vượt quá ba trăm năm mươi đồng sẽ thuộc về em và anh trai em.”
Cách này khá tốt. Ít nhất thì rủi ro của ba trăm đồng này sẽ được chia đều. Lâm Nhị Sơn cũng là người khỏe mạnh, nếu như ở kiếp trước Lâm Trung bị cướp một mình, thì ba người bọn họ cùng hành động sẽ không dễ bị cướp. Dù có bị cướp thì mất mát cũng không phải của riêng mình anh ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


