Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Tĩnh Tĩnh, cháu nói vậy không đúng rồi. Trước kia là chính cháu tự nguyện giúp nhà thím cơ mà, giờ làm như thím phải cầu xin cháu vậy."
Ngày trước để lấy lòng mình, Lâm Tĩnh cứ như cô hầu nhỏ vậy, bảo cô làm gì cũng được. Nếu không vì cha của Lâm Tĩnh qua đời, có khi cô còn giúp nhà họ Dương xây nhà mới.
Tháng trước lúc con trai viết thư về bảo muốn từ hôn, bà ta còn lo nhà họ Lâm sẽ phản ứng, ai ngờ Lâm Tĩnh càng đối xử tốt hơn, khiến bà ta thêm phần tự tin.
Không còn cách nào khác, con trai bà quá ưu tú. Khi nào tốt nghiệp, nhận công việc ở thành phố, bà ta cũng sẽ được chuyển lên sống đời thành thị.
Sự tự tin đó lớn dần từ ngày Dương Du Minh đỗ đại học, giờ bị Lâm Tĩnh từ chối lại khiến bà ta có chút khó chịu. "Con không giúp thì cũng có khối người muốn làm việc cho nhà thím."
Lâm Tĩnh lơ đễnh nói: "Trước đây là do cháu ngu ngốc, giờ không còn ngu nữa, thím thích nhờ ai thì cứ nhờ."
Cô cũng tự khinh bỉ bản thân lúc đó, đúng là ngốc nghếch thật!
"Tĩnh Tĩnh, đây là thím cho cháu cơ hội." Giả Đại Thân vừa tức vừa bất lực, cố tìm cách ép cô cúi đầu.
"Không cần." Qua bao nhiêu năm kinh nghiệm, Lâm Tĩnh đã biết cách quyết đoán, "Thím Giả, Dương Du Minh từ hôn với cháu, chúng ta cũng không còn gì để nói nữa. Hai nhà từ nay không cần qua lại nữa."
"Ý cháu là gì?" Giả Đại Thân cảm thấy rất khó chịu, người đã quen được tâng bốc thì khi nghe lời nói thẳng lại thấy như là bị sỉ nhục.
"Cháu nói là, trước đây coi như mắt cháu bị mù, đặt sai niềm tin và kéo cả nhà vào tình huống ngớ ngẩn này. Bây giờ cháu đã hối cải rồi, từ nay về sau thím đừng có bước vào cửa nhà chúng cháu nữa, càng không được nghĩ đến chuyện sai khiến người nhà cháu làm việc cho thím." Lâm Tĩnh nói dứt khoát, rõ ràng và quyết tâm!
Giả Đại Thân sững sờ, mắt trợn to nhìn Trương Thúy Anh chất vấn: "Bà, bà lại để cho con gái mình nói chuyện với bậc bề trên như thế sao?"
Ở thôn Lâm gia, mọi người thường để cửa mở vào ban ngày, ai muốn vào thì chỉ cần hô lên một tiếng. Nhưng với người nhà họ Dương, Trương Thúy Anh đã không ưa từ lâu, đã muốn đuổi bọn họ ra khỏi cửa thì không bao giờ trì hoãn đến ngày hôm sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)