Nếu không phải ngày ngày làm việc chung một chỗ, chưa từng thấy người đàn ông giàu có nào đến đón Tuệ Sênh, chắc chị Lý đã nghĩ cô được ai đó bao nuôi rồi.
Với dung mạo xinh xắn, da dẻ trắng trẻo cùng khí chất độc đáo, thoạt nhìn, Tuệ Sênh không phải quá xinh đẹp nhưng cũng đủ nổi bật.
Nếu cô thực sự muốn gả cho người giàu, chắc chắn cô có đủ vốn liếng.
Tuy chị Lý tò mò vì sao từ lúc mới vào làm đến giờ, Tuệ Sênh lại có sự thay đổi lớn như vậy, nhưng mỗi người đều có bí mật riêng. Dù chị Lý thích buôn chuyện, nhưng cô luôn biết điểm dừng.
Tuệ Sênh không để tâm đến những suy nghĩ của chị Lý. Lúc này, sự chú ý của cô đều dồn cả vào hai nhóm người ngồi ở hai bàn kế bên. Hai nhóm người này ngồi cạnh nhau, chỉ cách một tấm chắn hoa văn rỗng.
Từ góc độ của Tuệ Sênh, cô có thể nhìn thấy rõ cả hai nhóm người, còn tiếng lòng của họ thì như đang nói chuyện với nhau vậy.
Bảo rằng họ không quen biết cô ư? Cô không tin. Nhưng đúng là họ không đi cùng nhau, trong đó nhóm người ngồi phía xa, cô có chút ấn tượng.
Hôm tuyết rơi đầu tiên, lúc Tuệ Sênh đứng ở ven đường mua khoai lang, cô nghe thấy một đám lưu manh nói muốn phá hoại một nhà hàng. Không ngờ đó chính là nhà hàng này.
Trùng hợp hơn là đội cảnh sát họ Lục mà đám lưu manh nhắc đến lại đang ngồi ở bàn bên cạnh, gọi những món y hệt.
Cảnh sát hình sự và tội phạm ngồi cạnh nhau, tiếng lòng thì như đang đối thoại. Cảm giác này thật hài hước.
Tuệ Sênh bị hệ thống ép nghe hết mọi chuyện. Nghe những tiếng lòng tự động truyền đến, cô dám cá là Vương Đức và đám đàn em chắc chắn không ăn nổi chỗ thức ăn này, còn nhóm cảnh sát ở bàn bên cạnh sẽ phải giải quyết hậu quả.
Một nhân viên phục vụ bưng khay thức ăn đi ngang qua. Vương Đức ra hiệu bằng ánh mắt với Trương Phàm đang ngồi ở mép bàn, ra hiệu cho hắn ta nhanh chóng hành động.
Người đàn ông mặc áo da run vai đứng bật dậy, đúng lúc va phải nhân viên phục vụ đang đi tới.
Bột màu nâu kẹp trong kẽ tay hắn ta rơi xuống, rắc lên đĩa thức ăn đang bốc khói nghi ngút. Bột thuốc hòa vào nước sốt, không ai phát hiện ra.
Nhân viên phục vụ hoảng sợ, cố gắng giữ chặt khay trong tay để thức ăn không đổ ra ngoài. Cậu ta vừa mới thở phào nhẹ nhõm vì giữ được nửa tháng lương thì một lực mạnh ập đến khiến cậu ngã nhào.
Đám Vương Đức nhìn chằm chằm vào hành động của đồng bọn, thấy sắp thành công thì những người ngồi ở bàn bên cạnh đồng loạt đứng dậy. Một người trong số đó nhanh chóng túm lấy Trương Phàm. Bọn Vương Đức thấy đồng bọn bị khống chế, biết tình hình không ổn.
Không kịp suy nghĩ, chúng theo bản năng đứng dậy bỏ chạy. Đáng tiếc, khoảng cách quá gần, hơn nữa, nhóm người kia đã có sự chuẩn bị từ trước, kế hoạch của chúng đã bị nghe lén nên hiển nhiên không thể thoát khỏi tay Lục Trạch Nhiên và đồng đội.
Mã Kính Thân nhìn Vương Đức đang bị đồng đội khống chế, vặn vẹo như con tôm luộc, vẫn còn giãy giụa, không khỏi chế nhạo: "Bố mày đã tìm đến tận nơi rồi, mày còn muốn chạy đi đâu?"
Nữ cảnh sát duy nhất là Quách Lan đưa giấy chứng nhận, trấn an thực khách đang ăn cơm trong quán: "Bọn cướp giật đã bị bắt, xin mọi người đừng hoảng sợ."
Đội trưởng đã dặn, khi làm nhiệm vụ, nên cố gắng giảm thiểu gây náo loạn. Vì vậy, cô không nói thẳng là bắt tội phạm đầu độc mà nói giảm nói tránh cho dễ nghe. Đây cũng là cách tốt cho cả thực khách lẫn chủ quán.
Nếu không, sự việc đầu độc lan truyền ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng xấu, làm ăn buôn bán của nhà hàng này chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, chẳng phải đúng ý của Vương Đức hay sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)