Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Là phụ nữ cùng cảnh ngộ, nhìn thấy Triệu Hướng Vãn cũng hiền lành ngoan ngoãn nhưng lại không được cha mẹ yêu thương, Triệu Đại Thúy thương xót, thường lén lút cho cô đồ ăn, đồ dùng, quần áo. Khi Triệu Hướng Vãn lần đầu có kinh nguyệt, cô cực kỳ hoảng sợ lạ lo lắng, chính Triệu Đại Thúy đã đưa cô đi mua băng vệ sinh, giấy vệ sinh và nhẹ nhàng dạy cô cách giữ gìn vệ sinh trong kỳ kinh nguyệt, cố gắng không tiếp xúc với nước lạnh.
Trong lòng Triệu Hướng Vãn, cô là người thân thiết nhất.
Cất áo len vào tủ, Triệu Hướng Vãn thay bộ đồng phục học viên của trường, mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí trắng giản dị, một chiếc quần vải xanh, búi tóc hai bên, sửa soạn xong xuôi rồi chuẩn bị ra ngoài.
Hiếm khi Trương Á Lam thấy Triệu Hướng Vãn mặc trang phục thường ngày, tò mò hỏi: “Cậu đi đâu đấy? Ăn mặc đẹp thế.”
Triệu Hướng Vãn mím môi, không trả lời.
Sống chung trong ký túc xá hơn hai tháng rưỡi, mọi người dần dần quen thuộc với nhau. Trương Á Lam là người tính tình bộc trực, đưa tay định vỗ vai Triệu Hướng Vãn, miệng đùa: “Sao vậy? Còn có bí mật nữa à?”
Triệu Hướng Vãn không thích tiếp xúc cơ thể với người khác, lùi lại nửa bước.
Tay của Trương Á Lam lơ lửng giữa không trung, có chút ngượng ngùng, nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, thu tay lại cười xòa: “Thôi được rồi, tôi không hỏi nữa.”
[Chắc chắn có chuyện rồi! Bình thường Triệu Hướng Vãn ít nói trong lớp, hôm nay chưng diện thế này không chừng là đang yêu đương rồi. Lạ nhỉ, là ai thế? Nhìn cô ta một cái tôi còn không dám nói lời nào, cậu con trai nào mà gan thế?]
Những suy nghĩ tương tự, Triệu Hướng Vãn đã nghe quá nhiều.
Bước chân cô khựng lại một chút, rồi nhanh chóng rời khỏi ký túc xá.
Vừa bước vào, một mùi hương ngọt ngào nồng nàn tỏa ra, Triệu Hướng Vãn nhìn lên, thấy trên bàn ăn nhỏ trong phòng khách có một chiếc bánh kem tròn đang tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Chu Xảo Tú bày đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn, tháo tạp dề ra, nở nụ cười rạng rỡ: “Nhân vật chính đến rồi, hôm nay cô, chú Hứa và Bảo Bảo, sẽ cùng em tổ chức sinh nhật."
Bước chân Triệu Hướng Vãn như bị đóng đinh xuống sàn gạch, không thể nhúc nhích.
Trên bàn ở giữa phòng khách bày đủ món ăn, ở giữa có một chiếc bánh kem lớn trang trí hoa kem màu đỏ xanh rực rỡ, ở giữa bánh có một món đồ trang trí bằng socola trắng: một cô bé mặc váy công chúa, đội vương miện.
Trong giấc mơ, Triệu Hướng Vãn đã vô số lần tưởng tượng ra khung cảnh này.
Cha mẹ ruột đón cô về bên cạnh, vào ngày sinh nhật tặng cô một chiếc bánh kem to, trên bánh có cắm nến và búp bê công chúa, cha mẹ cười nói: “Con yêu, chúc con sinh nhật vui vẻ!”
Chỉ tiếc rằng, đến năm 18 tuổi, cô vẫn không nhận được tin tức gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


