Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 90: Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại Chương 26: Trúc Mã Xuất Hiện

Cài Đặt

Chương 26: Trúc Mã Xuất Hiện

Bữa cơm này mọi người đều ăn với những tâm tư khác nhau, người duy nhất nghiêm túc có lẽ là Tưởng Ngọc Lan, bà vốn là người đơn giản, cuộc nói chuyện buổi trưa của hai người trong mắt bà là đã đạt được sự đồng thuận.

Vì vậy bà không muốn nói chuyện này cho Kỷ Ly Ly, không muốn để cô biết trong lòng Kỷ Ngọc Thư vẫn còn chê cô là con gái.

“Chúng ta đến trường sớm đi, Ngũ Cúc Nguyệt nói đến sớm có thể dạy tôi đi xe đạp.” Vừa đặt bát đũa xuống, Kỷ Minh Nguyệt đã giục Kỷ Ly Ly.

Kỷ Ly Ly không từ chối, đến sớm làm xong bài tập trên lớp buổi chiều, buổi tự học tối có thể dành thời gian để đọc sách.

Thấy cô đồng ý, Kỷ Minh Nguyệt có chút ngạc nhiên, còn tưởng cô sẽ đôi co với cô ta một phen, như vậy cũng tốt, đỡ tốn một hồi tranh cãi.

Hai người vừa xuống lầu, đã nghe thấy một giọng nam vui vẻ từ phía sau vọng tới: “Kỷ Ly Ly!”

Người gọi Kỷ Ly Ly cũng là Trịnh Cao Dương, thế hệ thứ hai của nhà máy dệt bông, bố cậu ta là chủ nhiệm, khá thân với ông ngoại cô, cô quay đầu chào cậu ta: “Trịnh Cao Dương, cậu cũng đến trường à?”

“Ừ, đi cùng nhé.” Giọng Trịnh Cao Dương lộ rõ sự vui vẻ, Kỷ Minh Nguyệt đứng bên cạnh cong môi, hôm nay đúng là ngày may mắn của cô ta, lại thêm một đối tượng công lược!

Kỷ Ly Ly từ nhỏ đã là “con nhà người ta”, gần như là “ác mộng” của tất cả những đứa trẻ cùng trang lứa, nhưng đồng thời cũng thu hút rất nhiều ánh mắt chú ý, bao gồm cả người khác giới.

Trịnh Cao Dương có thể được coi là trúc mã đúng nghĩa của Kỷ Ly Ly, hai người sinh cùng năm, lớn lên trong cùng một khu tập thể, từ mẫu giáo đến cấp ba hai người cũng luôn học cùng một trường.

“Đây là chị họ của cậu à?” Trịnh Cao Dương đi đến bên cạnh hai người, thuận miệng hỏi, dạo gần đây, chuyện Kỷ Ngọc Thư nhận nuôi con gái duy nhất của người anh đã mất ở khu tập thể đã không còn là bí mật, có người khen ông ta trọng tình trọng nghĩa, đương nhiên cũng có người sau lưng bàn tán.

“Chào cậu, tôi tên Kỷ Minh Nguyệt.” Kỷ Minh Nguyệt nói xong chủ động đưa tay về phía Trịnh Cao Dương, cô ta nghĩ, nếu là ở đời sau, Kỷ Ly Ly có lẽ chính là “nữ thần” của khu tập thể, còn người trước mắt này chính là kẻ bám đuôi của cô, nghe nói cô còn có một đối tượng đã đính ước từ nhỏ.

“Tôi là Trịnh Cao Dương, học lớp bên cạnh các cậu.” Tay Trịnh Cao Dương chạm vào lòng bàn tay cô ta một cái rồi nhanh chóng rút về.

“Lớp tôi tháng sau sẽ xếp chỗ theo thành tích đấy, lớp cậu cũng vậy à?” Kỷ Minh Nguyệt than thở về sự nghiêm khắc của lớp cô ta, tiện thể bắt chuyện với Trịnh Cao Dương.

“Bọn tôi không nghe nói.” Trịnh Cao Dương lắc đầu, cậu ta liếc mắt qua Kỷ Ly Ly bên cạnh, muốn mở lời nhưng nhất thời lại không biết nói gì.

“Ngưỡng mộ thật, lớp bọn tôi làm thế này khiến tôi áp lực quá.” Kỷ Minh Nguyệt làm bộ khổ não.

“Có Ly Ly ở đây cậu còn lo gì, Ly Ly lần nào thi cũng đứng nhất đấy.” Trịnh Cao Dương vẻ mặt tự hào như thể người thi được hạng nhất mỗi lần là cậu ta.

“Oa, thì ra Ly Ly giỏi vậy sao?” Kỷ Minh Nguyệt nói xong liếc nhìn Kỷ Ly Ly, cô ta đúng là không biết cô lại lợi hại đến thế.

“Đúng vậy, cậu không biết đâu, đám trẻ trạc tuổi cậu ấy trong khu nhà mình từ nhỏ đều sống dưới “cái bóng” của cậu ấy đấy.” Nói đến đây Trịnh Cao Dương cũng tự mình bật cười, hồi nhỏ bọn họ còn từng lập hội chặn đường Kỷ Ly Ly sau giờ học, cô mặt lạnh tanh phân tích hậu quả cho họ nghe, đợi đến khi họ phản ứng lại thì cô đã về nhà từ lâu.

Lúc đó họ bắt đầu lo lắng cô về nhà mách lẻo, kết quả là cô về không nói gì cả, từ đó về sau, họ mới thực sự “tiếp nhận” cô.

Đi bên cạnh, Kỷ Ly Ly nghe cậu ta kể lại chuyện hồi nhỏ cũng không nhịn được mà nhếch môi cười, lúc đó cô đúng là có chút không hòa đồng, thực sự là vì cô cảm thấy họ quá ấu trĩ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc