Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án] Chương 28: Mèo Hoang

Cài Đặt

Chương 28: Mèo Hoang

Cô gái lễ phép cảm ơn rồi đi về phía trước.

Bà nội Dương cúi đầu nhìn xuống, lập tức hồn bay phách lạc——Tiểu Bảo vừa nãy còn ngoan ngoãn đứng bên chân bà đã biến mất!

Bà nội Dương hoảng hốt, bắt đầu lớn tiếng gọi tên Tiểu Bảo.

Những khách hàng xếp hàng mua bánh ngọt trước cửa hàng chỉ chú ý đến những chiếc bánh mới ra lò, hoàn toàn không để ý đứa trẻ đã đi đâu.

Ông chủ tiệm quần áo bên cạnh nói, thấy một bà mập mạp bế một đứa trẻ mập mạp đi lên một chiếc xe tải nhỏ màu trắng đỗ bên đường, rồi nhanh chóng rời đi.

Ông chủ rất bực bội nói: "Trời tối nên tôi không nhìn rõ cho lắm, đứa trẻ không khóc không quấy, làm sao tôi biết là kẻ buôn người cơ chứ?"

Tiểu Bảo bị kẻ buôn người bắt cóc rồi!

Trái tim bà nội Dương như bị xé nát, bà loạng choạng chạy dọc theo đường, vừa chạy vừa hét, giọng nói vô cùng thảm thiết.

Người qua đường nhiệt tình chỉ vào biển hiệu của sở cảnh sát đường An Ninh nói: "Bà đừng chần chừ nữa, mau báo cảnh sát đi!"

Thế là bà nội Dương chạy vào sở cảnh sát.

Nghe xong lời trình bày của bà nội Dương, sở trưởng Ngụy Dũng cảm thấy vụ việc rất hóc búa.

Thứ nhất, kẻ buôn người có xe.

Từ lúc đứa trẻ mất tích đến lúc báo cảnh sát trình bày tình hình, đã trôi qua hơn hai mươi phút, đủ để chiếc xe tải nhỏ màu trắng chạy ra khỏi khu vực, rất khó truy tìm.

Thứ hai, trời tối, tầm nhìn không tốt, không có nhân chứng nào ghi nhớ biển số của chiếc xe tải nhỏ màu trắng, cũng không ai quen biết người phụ nữ mập mạp bế đứa trẻ đi, làm sao mà tìm được?

Vụ án trẻ em mất tích phải tranh thủ thời gian!

Nếu kẻ buôn người bế đứa trẻ rời khỏi khu vực thành phố muốn tìm lại quả thực như mò kim đáy bể.

May mắn là bà nội Dương mang theo một tấm ảnh của Tiểu Bảo, Ngụy Dũng lập tức cho người sao chép ảnh Tiểu Bảo, gửi fax, gọi điện thoại cầu cứu Cục Cảnh sát thành phố, nhờ đội giao thông truy tìm những chiếc xe tải nhỏ màu trắng tương tự.

Sau đó thông báo cho cảnh sát cơ động trong khu vực, cán bộ khu dân cư tham gia vào đội tìm kiếm Tiểu Bảo.

Ba mẹ Tiểu Bảo nghe tin vội đến sở cảnh sát, vừa nhìn thấy cảnh sát, Lương Lệ Châu mặt tái mét quỳ phịch xuống: "Cầu xin các anh, cầu xin các anh, nhất định phải tìm Tiểu Bảo về! Nó mới hai tuổi, nó chẳng hiểu gì cả…"

Có người mẹ sau khi mất con, tóc bạc trắng chỉ sau một đêm.

Có người ba kiên trì mở tiệm sửa giày mười mấy năm, chỉ để chờ ngày con trở về.

Có những bậc ba mẹ dán tờ rơi tìm người khắp các ngõ ngách, kiên trì vô số năm tháng.

Không biết có bao nhiêu gia đình vì con bị bắt cóc mà cãi vã, ly tán.

Không biết có bao nhiêu gia đình, ba mẹ khóc lóc thảm thiết, cuối cùng u uất mà chết, trước khi chết trong miệng vẫn lẩm bẩm tên đứa trẻ.

Máu mủ ruột thịt, con cái là sợi dây ràng buộc khó có thể cắt đứt của ba mẹ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc