Thế là Hoàng Chí Cường chọn bà ta.
Lúc đầu, mẹ của Hoàng Chí Cường thấy có một người đàn ông trẻ tuổi đưa bà ta ra ngoài, bà ta còn tưởng rằng mình vẫn còn quyến rũ lắm nhưng khi bà ta đến căn phòng trọ của Hoàng Chí Cường, nhìn thấy bức ảnh gia đình cũ quen thuộc trên tủ đầu giường, bà ta lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Bà ta không biết phải đối mặt với con trai mình như thế nào, cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Nhưng Hoàng Chí Cường bị điếc, anh ta không nghe thấy gì cả.
Anh ta không nghe lời giải thích của mẹ, nửa đêm đạp chiếc xe ba bánh cũ kỹ mà ba để lại, mặc chiếc áo khoác màu vàng mà ba từng mặc, kéo người mẹ đang hôn mê đến liên xưởng thịt.
Làm việc ở liên xưởng thịt nhiều năm như vậy, Hoàng Chí Cường rất hiểu bảo vệ trong nhà máy, tuổi đã cao, thích rượu, cứ đến tối là ngủ như chết, tiếng động gì cũng không đánh thức được.
Anh ta cứ thế ngang nhiên vào xưởng giết mổ, ném mẹ mình lên bàn mổ.
Cơn đau dữ dội khiến mẹ của Hoàng Chí Cường tỉnh táo trong chốc lát, bà ta nước mắt lưng tròng, không ngừng cầu xin: "Mẹ là mẹ của con, mẹ là mẹ của con!"
Nhưng Hoàng Chí Cường không nghe thấy gì cả.
Anh ta chỉ muốn người phụ nữ trước mặt này biến mất, chặt bà ta thành từng khúc.
Cũng giống như năm xưa, bà ta dùng hết sức đẩy tay anh ta ra, vô tình đẩy anh ta ngã xuống đất, nghiền nát trái tim khao khát tình mẹ con của anh ta!
Kéo theo mười lăm bao rác đựng đầy các bộ phận cơ thể, anh ta chậm rãi đạp xe ba bánh đến đường An Ninh, dọc theo con đường mà ba anh ta đã đi qua vô số lần, anh ta ném từng bao rác vào thùng rác, vừa ném vừa thầm nghĩ trong lòng: Ba, con đã đưa người phụ nữ đó đến đây để bầu bạn với ba.
Ba giờ sáng trên đường An Ninh, lạnh lẽo, vắng vẻ, thỉnh thoảng có vài chiếc xe chở đất chạy qua, đèn xe quét qua, thế nhưng anh ta lại chẳng hề hoang mang.
Ngay cả khi sở cảnh sát ở ngay đối diện, trong lòng Hoàng Chí Cường cũng không hề gợn sóng.
—— Lúc này, anh ta chỉ là một công nhân vệ sinh bình thường quét dọn, đổ rác, bình thường đến mức không thể bình thường hơn, phải không?
Chỉ là Hoàng Chí Cường không ngờ rằng, thi thể bị chặt nhỏ như vậy, cảnh sát vẫn có thể biết đó là một phụ nữ trung niên. Càng không ngờ rằng, một ngày nào đó cảnh sát sẽ đến tận cửa, ép anh ta gọi bà ta là mẹ.
Mẹ ư? Người phụ nữ đó hoàn toàn không xứng!
Bà ta chỉ xứng đáng bị chặt thành từng mảnh, ném vào thùng rác bốc mùi hôi thối, cũng để linh hồn của ba anh ta ở trên trời nhìn xem, mặc dù người phụ nữ hôi thối này đã bỏ rơi họ nhưng bây giờ bà ta sẽ mãi mãi ở lại trên con đường An Ninh mà ba anh ta đã quét dọn vô số lần này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)