"Cháu nhìn bác chăm chăm làm gì?" Ngoài cửa sổ có một con ruồi bay vào, Trịnh Thu Hà cầm khăn mặt đuổi nó ra ngoài: "Lần này cha cháu trở về, cháu tìm ông ấy xin ít phí sinh hoạt."
"Bao nhiêu?"
Trịnh Thu Hà xòe bàn tay ra, tính toán một chút:
"Ít nhất phải hơn một nghìn, tuy con đã tốt nghiệp cấp ba, nhưng vẫn phải tiếp tục ở đây ăn cơm nhà này đúng chứ? Có phải không?"
Lương của bác trai một tháng mới hơn bảy mươi đồng, một nghìn đồng đủ tiền cho cả nhà này sinh hoạt trong hai năm, Diệp Chiêu không nhịn được châm chọc:
"Bác hai à, miệng của bác không nhỏ đâu nhỉ."
Trịnh Thu Hà khựng lại, bà ta không ngờ Diệp Chiêu lại dùng vẻ mặt hiền lành vô hại, vô tâm vô tư để nói ra một câu sắc bén như vậy.
Diệp Chiêu khẽ cười như con gái yêu của bác gái, chậm rãi nói:
"Con không tiếc tiền của cha con, có bao nhiêu con lấy bấy nhiêu, đưa hết cho bác hai."
Trịnh Thu Hà hài lòng mỉm cười, vỗ vai Diệp Chiêu, không quên đâm bị thóc chọc bị gạo:
"Thay bộ quần áo nào đẹp đẹp chút, đừng để thua thiệt đứa em kế của con."
"Trong tủ quần áo của con nào có quần áo đẹp." Diệp Chiêu nhỏ giọng lẩm bẩm xong, còn bồi thêm một câu: "Con phố kế bên mới mở tiệm quần áo đấy, trong đó toàn là quần áo đẹp, chỉ hơn hai mươi đồng một bộ."
Trịnh Thu Hà "chẹp" một tiếng, chung quy vẫn không nỡ tiêu tiền cho cô:
"Mặc sạch sẽ một chút là được, con xinh gái như thế, mặc gì cũng đẹp hơn nó."
Ha! Việc này Diệp Chiêu đã dự liệu được rồi.
Cha của Diệp Chiêu, Diệp Định Quốc về đến nhà là gần năm giờ chiều, được bác hai đến trạm xe lửa đón, về cùng cha con có đối tượng kết hôn của ông - Bạch Vận Liên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)