Vì để có thể sưởi ấm tâm mạch đang bị đóng băng nên cô bắt buộc phải tìm kiếm nguồn dương khí thuần khiết. Nếu không, trước khi trời sáng cái xác này sẽ chết thêm một lần nữa.
Theo ký ức vụn vặt còn sót lại trong đầu nguyên chủ, vị hôn phu tên Phan Thế Vinh hiện đang ở khu tập thể quân ngũ, cụ thể là tòa nhà số hai. Hắn là một thanh niên khỏe mạnh, dương khí trên thân thể người bình thường tuy không nhiều nhưng đủ để Bạch Ngưng Yên kéo dài hơi tàn thêm mười ngày nửa tháng, đủ để tìm cách vực dậy cỗ thân thể rách nát này.
Bạch Ngưng Yên bám tay vào vách tường gạch đỏ, cố gắng định hướng trong màn đêm mù mịt. Tòa nhà số hai nằm ở phía đông, cô nhẩm tính trong đầu. Thế nhưng, ngay khi cô định rẽ phải, một luồng hơi ấm vô hình bất chợt len lỏi qua không gian, phả thẳng vào khứu giác nhạy bén của loài hồ ly.
Bước chân của Bạch Ngưng Yên khựng lại.
Đó không phải là dương khí của người phàm thông thường. Nguồn năng lượng ấy rực rỡ, đặc quánh và mạnh mẽ đến mức xuyên thủng cả lớp gió rét căm căm, tỏa ra một lực hấp dẫn chí mạng đối với bất kỳ sinh vật đang thoi thóp nào mang bản chất yêu tộc. Trong ghi chép của cổ nhân, bản chất thuần dương mạnh mẽ này là loại thể chất vạn người có một, dòng máu chảy trong huyết quản mang theo dương hỏa bừng bừng, thịnh vượng dồi dào, là thứ thuốc bổ tuyệt vời nhất đối với hồ ly tinh.
Nguồn phát ra luồng dương khí thanh thuần ấy không nằm ở tòa nhà số hai. Nó bắt nguồn từ căn phòng 207, nằm trên tầng hai của tòa nhà số một ngay trước mặt cô.
Lý trí mách bảo Bạch Ngưng Yên phải đi tìm vị hôn phu Phan Thế Vinh cho an toàn nhưng bản năng sinh tồn của một linh hồn sắp tan biến lại gào thét, ép buộc cô phải đi về phía nguồn nhiệt lượng khổng lồ kia. Đôi chân cô tự động chuyển hướng. Cơn đau từ tâm thất truyền đến từng dây thần kinh như hối thúc. Không còn thời gian để lựa chọn nữa.
Bạch Ngưng Yên bám vào đường ống nước hoen gỉ bên hông tòa nhà, nương theo chút bản năng còn sót lại trong tiềm thức loài thú để đu người lên ban công tầng hai. Khớp ngón tay rướm máu vì ma sát với lớp gạch thô ráp nhưng cô chẳng màng bận tâm. Chốt cửa sổ bằng gỗ của phòng 207 khá lỏng lẻo. Cô lách lưỡi dao nhỏ mang theo trong túi áo, gẩy nhẹ. Tiếng lách cách vang lên rất khẽ, cánh cửa sổ mở hé ra một khe hở.
Bạch Ngưng Yên lách người chui vào.
Bên trong phòng tối om, thoang thoảng mùi xà phòng rẻ tiền đặc trưng của quân đội quyện lẫn với mùi thuốc súng nhàn nhạt chưa tan hết. Trên chiếc giường đơn kê sát tường, một bóng người cao lớn đang nằm ngủ, nhịp thở đều đặn, trầm ổn. Luồng khí tức kia phát ra từ cơ thể người đàn ông này hệt như một lò than hồng rực trong đêm đông.
Răng môi Bạch Ngưng Yên va vào nhau lập cập. Cái lạnh đã ngấm vào tận tủy. Cô biết mình cần phải tiếp xúc da thịt ở diện tích lớn nhất mới có thể hấp thụ dương khí nhanh chóng, vãn hồi nhịp đập đang ngày một yếu ớt của quả tim trong lồng ngực.
Cô cởi phăng chiếc áo khoác bông ướt sũng tuyết, để lộ chiếc áo len mỏng manh bên trong. Bàn tay run rẩy đưa lên cởi nốt hàng cúc áo len, luồn người vào bên dưới lớp chăn quân nhu dày cộm.
Hơi nóng rực tỏa ra từ tấm lưng rộng lớn của người đàn ông lập tức bao trùm lấy cô. Bạch Ngưng Yên khẽ thở hắt ra một hơi khoan khoái. Cô rướn người, dán chặt thân hình lạnh ngắt của mình vào lưng đối phương, vươn hai cánh tay trần vòng qua eo người nọ, bắt đầu vận chuyển chút ý niệm cuối cùng để hút lấy sinh khí. Dòng khí tức thuần dương cuồn cuộn chảy qua da thịt, len lỏi vào các kinh mạch đang khô héo, xoa dịu đi cơn đau tức ngực đang hành hạ cô suốt mấy canh giờ qua.
Thoải mái quá. Sự sống đang dần trở lại.
Thế nhưng, Bạch Ngưng Yên đã đánh giá quá thấp sự cảnh giác của một sĩ quan quân đội dày dạn sa trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
