Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 80: Xuyên vào nữ thôn quê bất hạnh tôi đá tra nam làm giàu nuôi con Chương 3: Bán gà

Cài Đặt

Chương 3: Bán gà

"Bán hết à? Mấy con gà này đang đẻ trứng đều thế, bán lúc này thì không lời đâu." Vưu Kim Lan kinh ngạc nói.

Trong khu tập thể của xưởng có mấy nhà dùng nhà kho để nuôi gà, chủ yếu là nuôi để ăn chứ không phải để kiếm tiền.

Người nuôi gà giỏi nhất không ai qua được Lục Hạ, mười con gà mái ngày nào cũng thu được ít nhất năm sáu quả trứng, khiến Vưu Kim Lan thèm thuồng từ lâu.

Vưu Kim Lan thấy Lục Hạ nói chuyện nghiêm túc, càng lúc càng thấy cô trở nên khác hẳn. Nếu là trước kia, Lục Hạ tuyệt đối sẽ không làm chuyện này.

Nhà họ Cao sĩ diện hão, đừng nói là bán gà kiếm tiền, ngay cả việc Lục Hạ nuôi gà trong nhà kho trước đây cũng bị họ chê bai không ít.

Dù sau này họ có được lợi ích thực tế, sau lưng vẫn lẩm bẩm rằng Lục Hạ đến thành phố vẫn giữ tác phong của người nông dân quê mùa, nào là nuôi gà, nào là khai hoang trồng rau, thật không ra thể thống gì.

Giờ Lục Hạ lấy gà đổi lấy tiền, những người khác thì không nói, nhưng nếu Lưu Tú Mai biết thì chắc chắn sẽ tức đến mức nhảy dựng lên.

Vưu Kim Lan không quan tâm đến chuyện trong nhà họ, Lục Hạ dám bán thì cô ấy dám mua, dù sao cô cũng thèm mấy con gà Lục Hạ nuôi từ lâu rồi.

Hơn ba đồng để mua một con gà không hề rẻ, hiện tại xưởng đang làm ăn không tốt, một tháng may ra chỉ ăn được một hai bữa thịt, nhà cô ấy chỉ mua một con vào dịp Tết.

Nhưng nếu đó là những con gà có thể đẻ trứng, thì lại khác.

Vưu Kim Lan cắn răng, "Tôi mua hai con, có thể bớt chút không?"

"Tôi có thể chọn cho cô hai con mới đẻ trứng được một thời gian ngắn, cô mang về chăm sóc tốt, chúng sẽ đẻ thêm nhiều trứng nữa."

Nếu không phải nhà không có dư dả lương thực, bột ngô, cám gạo bây giờ cũng khó mua, Vưu Kim Lan đã muốn mua thêm vài con để nuôi.

Cô ấy không chỉ tự mua mà còn rủ thêm những người bạn thân, Lục Hạ còn chưa ra khỏi khu tập thể của xưởng đã bán hết sạch gà, chỉ còn lại một con định đem tặng bà Vương.

Bà Vương ban đầu không chịu nhận, bà cũng đang nuôi hai con gà. Thường ngày Lục Hạ vẫn hay giúp bà mang rau, ốc sên và giun đất, nhờ vậy mà ngày nào bà cũng có trứng gà để ăn.

Lục Hạ nói là nhờ bà nuôi giúp, để sau này con bé không bị thiếu trứng gà, lúc đó bà mới chịu nhận.

Lục Hạ bán xong gà, bèn lấy điều kiện là được hái rau tùy thích trong mảnh đất cô trồng, để nhờ một người thím trong xóm khiêng mấy cái thùng gỗ tới nhà bà Vương giúp mình.

Vừa bán gà lại vừa chuyển đồ đạc, mọi người không khỏi xì xào bàn tán, không biết cô ấy định làm gì.

Lục Hạ cũng không né tránh, cô thẳng thắn tuyên bố rằng cô không muốn gửi con đi, càng không muốn sinh thêm con nên chuẩn bị ly hôn với Cao Thiên Hựu.

Con dâu của Phó Chủ nhiệm Cao muốn ly hôn!

Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp khu gia đình, ai nghe thấy cũng đều kinh ngạc.

Chỉ cần những người hơi chú ý đến nhà họ Cao đều biết, Lục Hạ trước đây là cô gái nông thôn nhu mì, tính tình hiền lành, lại còn chịu thương chịu khó.

Không ngờ vì con cái mà lại dám đòi ly hôn, chuyện này thật sự quá bất ngờ.

Mặc kệ người khác nghĩ gì, Lục Hạ hiện tại đã có 28 đồng 8 hào trong tay, cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Tuy rằng không nhiều, nhưng ít nhất cũng giúp cô xoay sở được trong giai đoạn này.

"Cháu cứ nghe lời bà, hai mẹ con cứ ở nhà bà. Bà còn trống một phòng, có cháu và con bé ở cùng bà cũng đỡ cô đơn. Hay là cháu chê nhà bà không tốt?"

Bà Vương nghe Lục Hạ định đưa con ra ngoài tìm nhà trọ, lập tức không vui.

"Cháu làm gì dám chê bai nhà bà, chỉ là cháu ly hôn, nhà họ Cao chắc chắn sẽ không vui, có lẽ còn gây khó dễ cho bà nữa."

Dù người nhà họ Cao đều coi thường Lục Hạ, việc cô ly hôn và mang con đi sẽ giúp Cao Thiên Hựu tái hôn, danh chính ngôn thuận sinh con tiếp. Nhưng nếu Lục Hạ chủ động đề nghị ly hôn, họ sẽ cảm thấy mất mặt, và chắc chắn sẽ không để cô yên.

Với cái tính của nhà họ Cao, nếu biết cô vẫn còn ở trong khu tập thể này, không tới gây chuyện mới là lạ.

"Một bà già này mà sợ họ chắc? Có giỏi thì cứ qua đây mà gây rối."

"Là cháu không muốn ở gần họ, tránh bị xui xẻo, với cả con bé cũng cần một môi trường tốt để lớn lên."

Lục Hạ không hề sợ họ, chỉ là cô còn phải làm việc, không có thời gian để đối phó với những người này.

"Bà Vương, bà có quen ai muốn cho thuê nhà không ạ?"

Bà Vương thấy cô kiên quyết, cũng hiểu nếu Lục Hạ ly hôn mà vẫn ở lại khu tập thể này, lại không phải là công nhân của xưởng, chắc chắn sẽ gặp không ít rắc rối, nên không khuyên can nữa.

"Chuyện này thì bà thật sự không biết, bà phải đi hỏi người khác xem sao."

Bây giờ có rất ít nhà cho thuê, ngay cả nhà mình họ cũng còn không đủ chỗ ở.

Lục Hạ biết không thể nóng vội, bèn đưa con đến nhà khách huyện ở tạm. Có bà Vương giúp đỡ, giấy giới thiệu cũng dễ dàng xin được.

Bà Vương thấy ở một đêm tốn một đồng, môi trường lại còn rất tệ, việc tắm rửa và đi vệ sinh đều bất tiện, liền cảm thấy xót xa vô cùng.

"Con bé này, ở nhà bà chẳng phải tốt hơn chỗ này nhiều sao?"

Bà Vương chỉ lẩm bẩm vài câu rồi vội vã đi tìm mấy bà bạn già của mình để hỏi xem có nhà nào cho thuê không.

Trước khi đi, bà không quên dặn dò Lục Hạ, bảo cô cứ đợi ở nhà khách buổi tối, bà sẽ mang cơm đến cho, không được phép ra ngoài mua đồ ăn.

Dù đã cải cách mở cửa được vài năm, nhưng huyện của họ vẫn còn rất bảo thủ, người buôn bán trên phố rất ít, phải trốn chui trốn lủi. Chỉ khi có chợ phiên mới có một vài quầy hàng, còn ngày thường muốn ăn ngoài phải đến quán ăn quốc doanh.

Nơi đó không chỉ đắt mà còn cần tem phiếu, rất không kinh tế.

Lục Hạ bây giờ đang rất nghèo, nên cũng không khách sáo mà đồng ý ngay.

Khi Lưu Tú Mai nghe tin Lục Hạ đòi ly hôn, bà ta cứ ngỡ tai mình có vấn đề.

"Con ranh này muốn làm phản hả!"

Lưu Tú Mai giận dữ không kìm được, nhà họ còn chưa chê bai Lục Hạ đẻ ra cái đồ của nợ, vậy mà cô ta dám đòi ly hôn sao?!

Điều kiện nhà họ tốt như vậy, nếu không phải nhờ cô ta dựa vào vẻ ngoài lẳng lơ, con trai bà lại ngây thơ chưa trải sự đời, thì cái loại nha đầu nhà quê nhan nhản ngoài kia sao có thể trèo cao vào cửa nhà họ?

"Một khi đã bước ra khỏi cửa nhà này, cô ta đừng hòng quay về. Đẻ ra cái đồ của nợ mà còn dám lý sự! Không phải cô ta đòi ly hôn, mà là nhà họ Cao chúng tôi muốn hưu cái con tiện nhân này!"

Cao Vĩnh Tiến vừa về đến nhà, nghe tin này cũng không khỏi cau mày.

"Chuyện gì thế? Đang yên đang lành sao tự dưng lại đòi ly hôn?"

Tuy ông không vừa lòng cô con dâu này, nhưng đã cưới về thì ông cũng chấp nhận rồi.

Bây giờ cô ta lại gây ra trò này, còn rêu rao ầm ĩ, cứ như sợ người khác không biết vậy.

Ngày thường thấy im ỉm, không ngờ vừa lên tiếng đã gây ra chuyện lớn như thế.

"Tôi biết sao được! Ngày thường thì im như thóc, không ngờ trong lòng lại thối nát thế. Tôi thấy rõ là nó cố tình làm trò, muốn ép nhà mình phải chiều theo ý nó."

Lưu Tú Mai càu nhàu chửi bới, không thể hiểu nổi cái đầu của Lục Hạ nghĩ gì, chỉ là đưa con của nợ đi thôi mà còn bày đặt làm quá.

Nào là đáp lại lời kêu gọi của nhà nước, nhất quyết không sinh đứa thứ hai, một người phụ nữ mà không đẻ được con trai thì còn gọi gì là phụ nữ nữa chứ!

"Ông Cao, chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng được. Cô ta muốn ly hôn, được thôi, phải đền bù lại năm trăm đồng tiền sính lễ hồi đó, rồi cút xéo. Con bé cũng đừng hòng mang đi, đó là máu mủ nhà họ Cao chúng ta, cô ta đi rồi thì không còn liên quan gì nữa."

Lưu Tú Mai hoàn toàn không quan tâm đến đứa cháu gái này, nhưng bà ta càng không muốn Lục Hạ toại nguyện.

Cô ta dám đòi ly hôn, lại còn lén lút bán hết gà trong nhà đi, đúng là làm phản đến nơi rồi.

Nếu không trị cho cô ta chết khiếp đi, cô ta sẽ nghĩ nhà họ Cao này dễ bắt nạt lắm.

"Bây giờ tìm được người đã rồi tính, xem rốt cuộc cô ta muốn làm gì. Bà cũng đừng đi rêu rao khắp nơi, nếu chuyện này đồn ra, sẽ khó gửi con bé đi đấy."

Lưu Tú Mai không vui: "Đến nông nỗi này rồi, ông còn muốn giữ con dâu này lại à?"

Thằng Thiên Hựu nhà mình ly hôn rồi vẫn có thể tìm được người tốt hơn, hà cớ gì phải tiếc nuối cái thứ rách nát này.

Cao Vĩnh Tiến liếc bà ta một cái lạnh lùng, "Chủ nhiệm sắp nghỉ hưu rồi."

Tuy ông ta cũng không còn trẻ, nhưng vẫn có thể làm việc thêm vài năm nữa, không phải là không có cơ hội để tranh cử.

Nếu trước khi nghỉ hưu mà được cất nhắc lên chính thức, phúc lợi đãi ngộ sẽ tốt hơn rất nhiều. Quan trọng nhất là còn có thể nâng đỡ con trai mình lên một cấp nữa.

Xưởng bây giờ làm ăn không tốt, ảnh hưởng rất lớn đến các công nhân cấp dưới, chức càng cao thì càng có sự đảm bảo.

Vào thời điểm quan trọng này mà gia đình gây chuyện ầm ĩ, sẽ ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của ông, và cũng ảnh hưởng đến việc thăng chức.

Lưu Tú Mai như bị bóp cổ, mặt đỏ bừng vì tức giận: "Tôi bảo sao nó lại làm trò, hóa ra là nó nhắm đúng thời cơ này!"

Vừa nói bà ta lại không nhịn được hỏi nhỏ: "Lần này ông thật sự có cơ hội sao? Tôi nghe nói người ta định cất nhắc Tiểu Trương mà."

Cao Vĩnh Tiến đã ở vị trí này nhiều năm, lần nào được đề bạt từ Phó lên Chính cũng không có phần ông. Giờ tuổi đã cao, đối thủ cạnh tranh lại trẻ tuổi và có năng lực, liệu ông có thể cạnh tranh nổi không?

Tiểu Trương cũng là Phó Chủ nhiệm, trước đây từng là cấp dưới của Cao Vĩnh Tiến, nên dù cùng cấp, Cao Vĩnh Tiến vẫn gọi cậu ta là Tiểu Trương.

"Bây giờ người trẻ không vững vàng, lòng dạ không ổn định." Cao Vĩnh Tiến hừ lạnh, giọng điệu đầy khinh thường. "Tôi nghe tin, nó muốn xin nghỉ việc không lương."

"Cái gì? Nó uống nhầm thuốc à?" Lưu Tú Mai không thể tin được.

Tiền đồ tốt đẹp ở xưởng như vậy không giữ, lại chạy ra ngoài làm ăn vớ vẩn, cái đầu này bị lừa đá rồi sao.

Tuy rằng vẫn giữ được chức vụ, nhưng một khi đã ra ngoài thì e rằng khi trở về ngay cả chức Phó Chủ nhiệm cũng không giữ nổi, đây là đang đùa giỡn với tiền đồ của mình đấy.

"Ai mà biết được người trẻ bây giờ nghĩ gì, bao nhiêu người cầu xin còn không vào được. Tôi thấy lãnh đạo xưởng cũng đã nhận ra rồi, cho dù nó không đi, e rằng vị trí Chủ nhiệm cũng không đến lượt nó."

Lưu Tú Mai hoàn toàn đồng tình, chuyện này chẳng phải y như Lục Hạ sao, không biết bị ma nhập kiểu gì nữa.

Tiểu Trương rút khỏi cuộc đua, khả năng Cao Vĩnh Tiến lên làm Chủ nhiệm đã tăng lên đáng kể, điều này cũng khiến Lưu Tú Mai bắt đầu có tính toán riêng.

Tuy không vui, nhưng bà ta tạm thời gạt bỏ ý định gọi cả năm đứa con gái về để cùng nhau trừng phạt Lục Hạ.

Còn người thì bà ta sẽ không đi tìm, dù sao người cần phải vội vã đâu phải là bà.

Lục Hạ một thân một mình lại còn dắt theo con, nhà ngoại lại nghèo rớt mồng tơi, rời khỏi nhà họ Cao thì sống cũng khó.

Đến lúc đó, dù Lục Hạ có quỳ xuống cầu xin, bà ta cũng sẽ không thèm nhìn bằng nửa con mắt.

Chỉ tiếc là bà ta đã liên hệ với người ta xong xuôi, lần này bỏ lỡ thì sẽ không còn cơ hội nữa.

Một trăm đồng đấy!

Lưu Tú Mai vừa nghĩ đến là đau lòng không chịu nổi, cảm giác như bị cắt da cắt thịt.

Con gái là khó 'gửi' nhất, gặp được một kẻ ngốc bỏ tiền ra không dễ, lần sau chắc chắn sẽ không có chuyện tốt như vậy nữa.

Lưu Tú Mai tính hết sổ sách này lên đầu Lục Hạ, bà ta dự định bắt nhà họ Lục phải bồi thường thiệt hại cho nhà mình. Nuôi ra đứa con gái hay gây chuyện như vậy, họ phải có trách nhiệm.

Hiện tại đã khoán hộ (chế độ gia đình tự sản xuất), nhà họ Lục nuôi hai con heo, cuối năm phải bắt họ dắt một con sang nhà mình!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc