Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ, Nhận Nhầm Nam Chính Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Mặc dù đây là địa chỉ được viết trên thư, kiểu dáng của cánh cổng cũng ăn khớp với bức ảnh chụp, nhưng hai nhà không thường xuyên lui tới, lá thư cuối cùng là từ hơn mười năm trước, nếu như trong khoảng thời gian này nhà họ Quý dọn đi rồi, vậy thì cũng có khả năng là cô đã tìm nhầm chỗ lắm.

Nhưng nếu như cô thật sự tìm nhầm chỗ, sao ban đầu đối phương lại không nói thẳng ra mà lại còn cầm thư của cô đi vào trong nhà?

Hơn nữa, nếu địa chỉ duy nhất này là sai, thì trong nguyên tác, làm sao mà nguyên thân gả cho nam chính được?

Quả nhiên, khi đối phương nghe được lời này, trong mắt lóe lên sự chột dạ.

Thật sự là có người cố ý bảo dì ta nói như vậy...

Đây cũng là chuyện đã nằm trong dự kiến của Lâm Kiều, nhưng cô vẫn có chút không rõ.

Đó là một người phụ nữ có dáng người mảnh khảnh, nơi cổ tay áo sơ mi bằng tơ lụa còn lộ ra nửa chiếc đồng hồ kiểu nữ tinh xảo, tư thái đường đường mà đứng bên trong ngạch cửa: “Không phải là tôi đã bảo là tìm nhầm rồi à? Sao lại vẫn đứng ồn ào ngoài cổng thế này? Nếu sau này mà còn gặp phải chuyện này thì cứ trực tiếp đuổi đi đi."

Giọng nói của bà ta rất êm tai, thậm chí có thể nói là khá dịu dàng, nhưng thái độ và giọng điệu đều rất trịch thượng.

Thậm chí, bà ta còn đặc biệt dặn dò với bảo mẫu: "Không cần làm khó cô ấy đâu. Có lẽ trong nhà thực sự sống không nổi nữa, cho nên mới muốn tìm chỗ bấu víu như vậy.”

So với sự khinh miệt thẳng thừng, loại bố thí nhìn như ôn hòa này thậm chí còn khiến người ta tổn thương hơn. Nếu là một cô bé bình thường, sợ là cô cũng đã xấu hổ đến mức không nói nên lời, thèm quá hóa giận mà quay mặt bỏ đi rồi.

Lâm Kiều lại chỉ cười cười: “Nếu đã nhắc đến chuyện bấu víu, xem ra tôi đã tìm đúng nhà rồi.”

Người phụ nữ kia không ngờ rằng cô lại có phản ứng như vậy, vẻ mặt bà ta như nghẹn lại. Sau đó, bà ta cũng chẳng muốn tiếp tục nhiều lời nữa, chỉ quay sang nói với bảo mẫu: "Chị nhanh lên một chút đi, quanh đây có nhà nào mà chị không biết đâu cơ chứ, đừng để dây dưa, lại làm ảnh hưởng đến người khác."

Người kia nói xong cũng định đóng cửa nhà lại luôn, bảo mẫu khó xử mà nhìn Lâm Kiều: "Đồng chí, cô xem..."

Đều là người làm công, Lâm Kiều cũng không muốn làm đối phương phải khó xử, cô cười nói: “Không sao, vậy trước mắt tôi cũng không làm phiền nữa.”

Người phụ nữ trước đó rõ ràng là người nhà họ Quý, có bà ta ra mặt cản trở, Lâm Kiều sợ là có lẽ sẽ không dễ dàng gì mà gặp được ông cụ Quý rồi.

Lâm Kiều thậm chí còn nghi ngờ có lẽ ông cụ Quý lại không có nhà, nếu không nãy giờ bọn họ ở bên ngoài nói chuyện lâu như vậy, sao chỉ có bà ta đi ra được?

Thay vì ở đây dây dưa với đối phương, lại để đối phương lấy cái cớ rằng cô có mưu đồ gây rối gì gì đó mà bắt cô lại, còn không bằng cô thử tìm cách khác, chẳng hạn như ngồi xổm ở đầu ngõ chẳng hạn.

Nói cho cùng, cho dù ông cụ Quý có ở nhà hay không, lúc ra vào kiểu gì cũng sẽ đi ngang qua đó nơi đó thôi.

Chỉ là không biết cô phải đợi bao lâu đây, nếu thời gian quá dài, sợ rằng còn chưa gặp được người ta mà cô đã chết đói trước rồi…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc