Nghĩ đến chuyện này đều do Lâm Kiều gây ra, Tôn Tú Chi tức giận không thôi: “Đợi đến khi con ranh chết tiệt đó về, xem tôi xử lý nó thế nào!”
Ngày hôm sau, trời cuối cùng cũng tạnh mưa, Tôn Tú Chi ăn xong cơm liền chuẩn bị lên đường, ngăn người lại trước khi nhà họ Mã đến đón dâu.
Không ngờ vừa mới ra khỏi cổng, thím ta đã nhìn thấy một khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc ở ngay trước mặt rồi.
Mẹ của Lâm Kiều - Lưu Ngọc Lan, cũng không biết đã ra khỏi nhà từ lúc nào, giày và ống quần bà ấy toàn là bùn, lúc này đang đứng bên đường nói chuyện với người ta. Ngũ quan của bà ấy có năm sáu phần giống Lâm Kiều, chỉ có đôi mắt là hơi rũ xuống, trông rất dịu dàng nhu hòa, nhưng giờ phút này lại ngập tràn lo lắng.
Trong lòng Tôn Tú Chi lập tức chùng xuống, nhìn lại người đang nói chuyện với bà ấy, mí mắt thím ta càng giật mạnh hơn.
Cùng sống trong một thôn, thím ta sao có thể không nhận ra vợ của Triệu Tam - mẹ vợ trước của Mã Vinh Lượng, cũng chính là thông gia ngày trước của nhà họ Mã cơ chứ? Lúc trước, khi Tiểu Hà nhà họ Triệu xảy ra chuyện, vợ của Triệu Tam đã không ít lần chỉ trời chửi đất, mắng nhà họ Mã không phải người.
Hai người này gặp nhau vào lúc này, cho dù thím ta không muốn nghĩ sự việc theo chiều hướng xấu cũng không được.
Kể từ khi gặp Lâm Thủ Nghĩa vào ngày hôm qua, trong lòng Lưu Ngọc Lan cứ không yên. Nếu đang yên đang lành thì ai lại phải đội mưa to gió lớn để đến hỏi bà xem có nhìn thấy Lâm Kiều không cơ chứ?
Một đêm không ngủ, sáng sớm trời vừa sáng là bà ấy đã xuất phát từ nhà luôn rồi. Sau khi đi bộ gần ba mươi dặm trên con đường lầy lội để đến được nơi này, lại nghe vợ của Triệu Tam nói như vậy, mặt bà ấy không khỏi đỏ bừng lên vì giận dữ. Lưu Ngọc Lan chạy đến trước mặt Tôn Tú Chi: “Kiều Kiều đâu? Có phải là Kiều Kiều mất tích rồi không?”
Tôn Tú Chi sao có thể thừa nhận được, thím ta trừng mắt nhìn vợ của Triệu Tam: “Kiều Kiều vẫn còn đang khỏe mạnh ngồi trong nhà kia kìa, chị đừng nghe mấy người này nói bậy nói bạ làm gì.”
“Tôi nói bậy? Tôi mà còn cần phải nói bậy sao?” Vợ của Triệu Tam tức đến bật cười: “Chuyện này không phải chỉ có tôi biết, nếu không tin, chị cứ tùy tiện hỏi một người trong thôn đi, xem có phải là sau khi bà nội con bé vừa mất là thím ta đã đem Kiều Kiều bán đi luôn rồi không?”
Có vài chuyện phải làm nhưng không thể nói ra được, Tôn Tú Chi đang sốt ruột vì sợ không kịp, bị chặn lại như vậy đã không vui rồi, giờ lại thấy mấy người khác ở xung quanh nghe tiếng nhìn sang thì sắc mặt thím ta càng khó coi: “Còn không phải là vì người ta không thèm con gái nhà bà sao, không muốn thấy người khác được đi hưởng phúc ở thành phố chứ gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)