Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không nghe thấy Lâm Kiều nói chuyện, Quý Đạc mới nghiêng mắt nhìn sang: "Không tiện nói?"
Anh không phải người thích xen vào chuyện người khác nhưng chuyện liên quan đến người cháu trai Quý Trạch, anh vẫn hỏi nhiều thêm một câu. Lỡ như Quý Trạch thực sự có đối tượng, đứng trên lập trường của người chú, đương nhiên anh hy vọng cháu trai có thể cưới được người mình thích, chứ không phải bị ép buộc chia tay.
"Cũng không phải là không tiện nói."
Lâm Kiều lắc đầu, thản nhiên mà cười cười: "Thật ra thì đối tượng mà chú thím tìm cho tôi có điều kiện cũng khá tốt. Cha anh ta làm giám đốc nhà máy bơm nước của huyện, gia đình cũng có nhiều mối quan hệ."
Mở miệng ra là sắp xếp công việc cho người ta, điều kiện đương nhiên sẽ không tệ.
Dù sao thì sau khi thanh niên trí thức ồ ạt trở về nguyên quán, thành phố thực ra không có nhiều cương vị công tác để phân phối cho bọn họ. Ngoại trừ những đơn vị lớn tuyển dụng nhiều, rồi tập thể lớn tập thể nhỏ cũng tuyển dụng, thì vẫn có không ít người có hộ khẩu thành phố nhưng không tìm được việc làm, chứ đừng nói đến người có hộ khẩu nông thôn.
Hộ khẩu nông thôn muốn vào thành phố làm việc thì trước tiên phải đổi hộ khẩu thành hộ khẩu thị trấn.
Đã là gia đình có điều kiện không tệ, vậy thì vấn đề nằm ở những phương diện khác. Quý Đạc khá nhanh nhạy, anh không cho rằng với một cô gái có chính kiến và biết chừng mực như Lâm Kiều lại từ nhà chạy trốn đến nơi xa xôi này chỉ để muốn gả cho một gia đình có điều kiện tốt hơn.
Quả nhiên Lâm Kiều nói tiếp: "Nhưng người đó lại là tái hôn."
Một cô gái trẻ tuổi như vậy lại gả cho người đã từng kết hôn...
Nhưng cái người mà hai vợ chồng Lâm Thủ Nghĩa tìm cho cô thì hiển nhiên không phải như vậy.
"Chị gái kia của thôn chúng tôi đã lên thành phố tìm anh ta nhiều lần, nhưng nhà anh ta đều không nhận. Chuyện này ở thời điểm đó cũng ầm ĩ lắm. Sau này, chị kia thực sự không đợi được nữa, mới mang theo con cái, gả cho một người đàn ông lớn hơn mình mười mấy tuổi. Chị kia mới đi chưa được hai tháng, vợ của bí thư chi bộ thôn đã đến giới thiệu đối tượng cho tôi rồi."
Nói đến đây, khóe môi Lâm Kiều cuối cùng cũng lộ ra một tia chế giễu: "Tôi còn không biết là hai nhà thậm chí đã đính hôn xong xuôi rồi đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


