Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Anh Kiều vào nhà, bà Kim trách mắng cháu gái: "Lương thực có rồi, con cứ mặc kệ họ nói đi. Miệng mọc trên người họ, con quản được trước mặt, còn quản được sau lưng họ nói xấu sao."
Anh Kiều: "Con không thèm đồ của họ, ai dám nói bà, con sẽ trả lại trứng gà cho họ."
Bà cụ Kim: "Đứa trẻ ngốc, đừng quậy nữa, lát nữa con sang phòng bên cạnh ngủ, để gà mái ấp trứng trong phòng bà."
Anh Kiều: "Vậy không được, bà là bà của cháu, sao lại để gà mái tranh giành thế được."
Bà cụ Kim cười đến mức lộ cả răng sún: "Đứa trẻ hư hỏng này chỉ giỏi nịnh nọt, gà mái còn ngoan ngoãn hơn con nhiều, đã sớm bảo con tự mình ngủ một phòng rồi, con gái lớn rồi, sao có thể suốt ngày ngủ cùng bà."
Lúc đầu vì Anh Kiều còn nhỏ, bà cụ không yên tâm để Anh Kiều ngủ một mình nên hai bà cháu ngủ cùng nhau.
Sau này vì tiết kiệm củi, hai bà cháu sức yếu, mùa đông không có đủ củi. Vẫn là hai bà cháu chen chúc trong một phòng cũng ấm áp hơn.
Rồi sau đó Anh Kiều không yên tâm để bà cụ ngủ một mình, ban đêm giúp bà cụ rót nước gì đó cũng tiện.
Mấy năm nay hai bà cháu đều ngủ chung một phòng.
Bây giờ bà cụ năm nào cũng lớn tuổi hơn, sao có thể để bà cụ ngủ một mình, Anh Kiều không yên tâm: "Bà còn chê con sao? Con sẽ tủi thân đấy."
Bà cụ: "Ngoan ngoãn nghe lời, bà còn chưa già đến mức đó, sau này con lấy chồng rồi, chẳng lẽ còn có thể ngủ chung phòng với bà. Đợi đến khi trời lạnh lại chuyển sang đây. Để bà được yên ổn mấy ngày."
Cô còn nói gì được nữa, Anh Kiều thân là cháu gái ruột lại thua con gà mái đang ấp trứng, bị bà cụ đuổi ra ngoài.
Phòng đều có sẵn, phòng nào cũng giống nhau, Anh Kiều chỉ cần mang chăn đệm sang đó là được.
Lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua ngủ riêng cô thấy không quen. Không có tiếng bà cụ trở mình, Anh Kiều cảm thấy không yên tâm.
Sự coi trọng của bà Kim đối với gà mái, ngày hôm sau Anh Kiều mới biết rốt cuộc là long trọng đến mức nào.
Ngày hôm sau Anh Kiều không ra ngoài làm việc cùng bà cụ, bà Kim nói gà mái trong nhà phải có người trông, để Anh Kiều ở nhà làm chút việc.
Dù sao bây giờ cũng không phải là lúc kiếm công điểm, thời gian hai bà cháu có thể tự sắp xếp. Bà cụ Kim nói đó không phải là gà mái, đó là gà vàng, phải chăm sóc cho tốt.
Một mình bà cụ mang theo hai con gà mái và một con gà trống ra ruộng làm việc.
Anh Kiều ở nhà trông gà mái, cũng không thể nhàn rỗi, dọn dẹp sân, gieo chút hạt giống vào các góc. Tuy thứ này không no bụng, nhưng có cái ăn còn hơn không, quan trọng là còn có thể cho gà ăn.
Anh Kiều mỉa mai: "Người lịch sự vào nhà người khác không biết gõ cửa sao?"
Chỉ dựa vào hai câu nói, Lư Nguyệt hoàn toàn thất bại, tức giận nói với Anh Kiều: "Tôi không đến đây để nói chuyện này với cô, tôi hỏi cô, tại sao Hướng Cẩn Du lại giúp nhà cô khiêng đá?"
Anh Kiều giật giật khóe miệng, cô gái này hỏi nhầm người rồi: "Ai biết được, có lẽ ăn no rửng mỡ thôi." Liên quan gì đến cô ta?
Lư Nguyệt không ngờ, cô gái nhà quê này lại nói chuyện khó nghe như vậy: "Cô, Hướng Cẩn Du sẽ không để ý đến cô đâu, anh ấy đã nói chuyện kết hôn với tôi rồi. Tôi cũng tốt bụng nhắc nhở cô, đừng tự mình đa tình."
Tuy Anh Kiều không biết Hướng Cẩn Du nói chuyện kết hôn với cô gái này thế nào, nhưng theo cô thấy chắc chắn thái độ của Hướng Cẩn Du đối với cô gái này không phải là cầu hôn.
Anh Kiều nói: "Từ chối cô à?"
Lư Nguyệt trừng mắt, xấu hổ vô cùng, coi thường cô gái nhà quê này rồi, tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Còn nói cô không có quan hệ gì với Hướng Cẩn Du?"
Anh Kiều bật cười: "Thì ra thật sự không để ý đến cô. Cô gái, nếu vậy cô lấy đâu ra tự tin, ai cho cô thân phận đứng trước cửa nhà tôi, vì một người đàn ông không liên quan gì đến cô mà làm ầm ĩ. Rốt cuộc ai tự mình đa tình, sờ mặt mình xem, có đau không?"
Lư Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, cô gái nhà quê miệng lưỡi sắc bén này: "Cô bớt ba hoa chích chòe đi, con gái miệng lưỡi sắc bén sẽ không ai thích đâu, Hướng Cẩn Du sớm muộn gì cũng là của tôi. Cô là con gái nhà quê lấy gì mà so sánh với tôi."
Anh Kiều: "Phì, đồ vô liêm sỉ, con gái nhà lành suốt ngày nói thích với không thích, có biết xấu hổ không? Theo đuổi đàn ông đến tận nhà người ta, cô có biết thân biết phận không?"
Còn có mặt mũi mà ở đây làm ầm ĩ, hơn nữa, cô đi tìm đàn ông đi, điểm quan trọng cũng không hiểu, có não không thế: "Cút khỏi nhà tôi, đừng nghĩ ai cũng không biết xấu hổ giống cô, ồn ào làm phiền gà mái nhà tôi ấp trứng. Cút."
Vừa nói vừa cầm chổi đan bằng cành gai đuổi người ta ra ngoài. Không nên nói nhảm với người thiểu năng trí tuệ.
Lư Nguyệt né tránh cây chổi, trông rất chật vật: "Cô sợ rồi sao, sau này tránh xa Hướng Cẩn Du ra, tôi là vì muốn tốt cho cô thôi. Dù sao Hướng Cẩn Du sớm muộn gì cũng là của tôi. Cô là con gái nhà quê, lấy gì mà giữ chân Hướng Cẩn Du."
Anh Kiều: "Đi tìm người đàn ông đó mà làm ầm ĩ đi, không ai nói với cô như này là đang làm đồi chuyện bại sao, muốn làm nữ lưu manh sao. Làm ầm ĩ trước cửa nhà tôi thế này có tin tôi đến đội sản xuất tố cáo cô tội nữ lưu manh không, cút."
Tuy lúc này xã hội không quá hà khắc với họ, nhưng nơi này là nông thôn, tư tưởng lạc hậu, Lư Nguyệt vẫn có chút kiêng dè.
Nếu không phải tiếc nước vo gạo trong nhà, Anh Kiều đã muốn hắt lên đầu cô gái này cho cô ta tỉnh táo lại rồi.
Tai bay vạ gió, chỉ khiêng mấy tảng đá thôi mà? Cũng đâu phải là người đàn ông đẹp trai gì, hơn nữa lại còn là tai họa.
Vừa đuổi Lư Nguyệt đi, phía sau Vương Lệ Lệ đứng trước cửa nhà Anh Kiều với vẻ mặt u ám nhìn chằm chằm vào Anh Kiều, dọa cho Anh Kiều giật cả mình, chắc chắn Vương Lệ Lệ này bị bệnh. Xuất hiện như ma vậy.
Anh Kiều vỗ ngực: "Cô làm gì?"
Vương Lệ Lệ: "Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, tuy đầu óc Lư Nguyệt không bình thường, nhưng có một câu cô ta nói đúng, cô không xứng với Hướng Cẩn Du, Hướng Cẩn Du cũng sẽ không để ý đến cô."
Anh Kiều tức giận đến mức bật cười: "Hướng Cẩn Du để ý đến cô sao? Cô đi nói với Hướng Cẩn Du đó đi, cút khỏi nhà tôi."
Vương Lệ Lệ: "Tôi có ý tốt, không muốn thấy cô đi nhầm đường. Cô không biết điều thì thôi."
Anh Kiều tức đến mức hoa mắt chóng mặt, cực kỳ nghi ngờ, thôn của họ là khu nhà ở của bệnh viện tâm thần à: "Tôi cảm ơn lòng tốt của cô, không tiễn."
Cô gái này tưởng mình là nhà tiên tri sao? Anh Kiều rùng mình, người thần kinh đều như vậy.
Vương Lệ Lệ quay đầu bỏ đi, đến vội rồi đi cũng vội vàng, đúng là dấu hiệu điển hình của người thần kinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)