Tô Huệ Vân có phần kinh ngạc, tưởng như mình nghe nhầm. Ý của người trước mặt là Giang phu nhân đặc biệt cử bà sang đây để hầu hạ cô sao?
Ánh đèn trong căn bếp hắt ra sắc vàng ấm áp, lúc sáng lúc mờ. Cuối cùng cô cũng nhìn rõ gương mặt của người giúp việc.
Đó là một gương mặt phảng phất vẻ hiền lành, nhân hậu, khóe mắt hằn lên vài nếp nhăn thời gian, lúc nào cũng nở nụ cười tủm tỉm.
“Đồng chí Tô này, cơm tối sắp xong rồi đấy, cô mau đi rửa tay trước đi nhé.” Người giúp việc cử chỉ có phần ngượng ngùng, bối rối.
Dù sao hai người cũng mới gặp nhau lần đầu tiên, lúc này trên tay Tô Huệ Vân vẫn còn lăm lăm khúc gậy gỗ, rõ ràng là dạo trước đã coi bà như kẻ trộm mò vào nhà.
Tô Huệ Vân vội vàng vứt khúc gậy gỗ sang một bên: “Cháu xin lỗi nhé, cháu cứ tưởng có kẻ gian lén mò vào nhà cơ đấy.”
Rửa tay xong xuôi, cô chủ động bước vào bếp xắn tay áo lên phụ giúp một tay.
“À này thím ơi, sau này cháu xưng hô với thím thế nào cho tiện ạ?” Tô Huệ Vân chủ động lên tiếng hỏi.
“Thiếu gia nhà tôi toàn gọi tôi là thím Vương. Nếu cô không chê thì cứ gọi tôi một tiếng thím Vương như thế nhé.” Giọng điệu thím rất đỗi dịu dàng, vừa nói vừa đảo đều nồi canh bột mỳ viên đang bốc khói nghi ngút, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
“Vâng ạ, thím Vương.”
Chẳng mấy chúc, thím Vương đã bắt đầu đuổi cô ra ngoài: “Đồng chí Tô ơi, việc học hành của cô là quan trọng nhất, cô mau ra ngoài tranh thủ học bài đi thôi. Căn bếp này một mình tôi múa may là xong xuôi hết ấy mà.”
“Chao ôi, cháu muốn ở lại đây giúp thím một tay cơ.”
Sự xuất hiện của thím Vương khiến Tô Huệ Vân vô cùng mừng rỡ. Một thân một mình sống trong căn nhà vườn rộng thênh thang thế này, trong lòng cô ít nhiều cũng thấy trống trải, không yên tâm.
Bê cơm canh ra bàn xong xuôi, thím Vương quệt vội giọt mồ hôi trên trán rồi rảo bước đi ra đằng cửa.
“Thím Vương ơi, thím cũng ngồi xuống ăn chung với cháu một chút đi ạ!” Tô Huệ Vân vội vã cất tiếng gọi giật lại.
Thím Vương xua xua tay: “Không được đâu, nhà chủ có quy định đàng hoàng, bọn tôi là người giúp việc, không được ngồi chung bàn ăn cơm với chủ đâu.”
Tô Huệ Vân kéo níu lấy bả vai thím Vương, bất lực bảo: “Nhà này chỉ có hai thím cháu mình thôi, làm gì có chuyện người giúp việc hay chủ nhà gì ở đây đâu chứ. Thím mau ngồi xuống ăn cơm đi thôi, thím nấu nhiều món thế này một mình cháu làm sao mà giải quyết hết được ạ.”
Nghía nhìn cô gái trước mặt có đôi mắt hạnh trong trẻo, răng trắng môi hồng lại có tấm lòng nhân hậu, trong lòng thím Vương dâng lên một luồng ấm áp.
Thím gật đầu cất tiếng vâng lời, quay vào bếp lấy thêm một đôi đũa cùng cái bát mới.
Lúc dùng bữa, Tô Huệ Vân tò mò hỏi thăm gia cảnh nhà họ Giang.
Hai mắt thím Vương sáng rực lên, lập tức đặt đôi đũa xuống bàn: “Đồng chí Tô ơi, thiếu gia nhà họ Giang giỏi giang kiệt xuất lắm đấy nhé! Không chỉ trên chiến trường lập bao chiến công hiển hách mà còn bình an trở về. Tuy rằng hồi đó cậu ấy trải qua một trận bạo bệnh thập tử nhất sinh, nhưng dẫu sao cũng giữ lại được một cái mạng. Giờ đây cậu ấy đã là cán bộ cấp cao nhất bên lực lượng Không quân, tương lai sau này đúng là rộng mở vô cùng!”
Tô Huệ Vân gật gật đầu, trong lòng không khỏi cảm thán ngậm ngùi.
Hồi đó người nhà họ Tô định đoạt mối duyên này cho hai người, chắc chắn chẳng thể ngờ được Giang Hoằng Chí của ngày hôm nay lại có tiền đồ rạng rỡ đến nhường này.
Thế nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì cái anh Giang Hoằng Chí này đúng là loại người chẳng có lương tâm chút nào.
Một mình cô ở dưới quê nhà họ Tô mòn mỏi chờ đợi anh suốt ba năm trời, chẳng những biệt âm vô tín không một dòng thư từ, mà anh còn cố tình phong tỏa tin tức việc mình còn sống. Làm cho một người vị hôn thê như cô phải gánh chịu bao lời gièm pha, mỉa mai, suýt chút nữa là phải góa phụ sống mòn cả đời.
Tô Huệ Vân nuốt ngụm cơm mà nghẹn ngang ở cổ họng, không kìm được lắc đầu ngao ngán.
Không được! Loại đàn ông này hoàn toàn không thể trông cậy được, đơn ly hôn nhất định phải đệ trình lên cấp trên bằng được!
Thấy Tô Huệ Vân ngập ngừng e dè, thím Vương cứ tưởng cô bị những chiến công lẫy lừng của Giang Hoằng Chí làm cho khiếp sợ, bèn lại càng hào hứng kể tiếp: “Bà chủ Giang cũng là một người phụ nữ tuyệt vời lắm, tính tình dịu dàng, biết quan tâm chăm sóc người khác. Hai cha con nhà họ Giang quanh năm suốt tháng ra chiến trường, một tay bà chủ phải gánh vác cả cái gia đình này đấy. À còn cả ông chủ Giang nữa…”
Tô Huệ Vân nghe nhiều cũng thấy mệt mỏi: “Cháu biết rồi thím Vương ơi, thím mau ăn cơm đi thôi, kẻo thức ăn nguội lạnh hết bây giờ.”
Tiếng thím Vương khựng lại đột ngột. Nhận ra mình trót mồm nói nhiều quá, thím ngượng ngùng gãi đầu cười hòa hoãn với Tô Huệ Vân: “Ngại quá đồng chí Tô ơi, tôi chỉ thấy người nhà họ Giang tốt quá chừng nên cứ sảy mồm nói thao thao bất tuyệt thế này đấy!”
“Dạ không sao đâu ạ, cháu cũng thấy gia đình họ tốt lắm.”
Làm người giúp việc cho nhà họ Giang bao năm qua, thím Vương đương nhiên chẳng phải là kẻ đần độn. Thím thừa hiểu Tô Huệ Vân chắc chắn phải có mối quan hệ đặc biệt nào đó với nhà họ Giang.
Bà chủ Giang đã chủ động thu xếp cho Tô Huệ Vân ở lại căn nhà vườn này, lại còn cử thím sang đây hầu hạ cơm nước, mà Tô Huệ Vân với Giang Hoằng Chí lại trạc tuổi nhau, rất có thể cô chính là nàng dâu tương lai mà bà chủ đã chấm sẵn.
Thế nhưng thấy Tô Huệ Vân chỉ chăm chú ăn cơm chứ chẳng có ý định tiếp tục đề tài này, thím cũng không dám tò mò hỏi sâu thêm.
---
Dùng bữa xong xuôi, Tô Huệ Vân móc trong túi xách ra mấy gói hạt giống: “Thím Vương ơi, cháu muốn trồng ít rau xanh ngoài khoảng sân này ạ.”
“Ôi chao! Ý kiến hay quá chừng luôn đấy! Cô xem này, ngoài sân có hai khoảng đất trống lớn thế này, trồng rau củ là hợp lý nhất rồi còn gì nữa!”
Thím Vương xun xoe bước lại gần.
Hai thím cháu vội xách cuốc ra xới đất, vùi từng hạt giống xuống rồi phủ lại một lớp đất đen màu mỡ lên trên.
Thím Vương bưng ra một chậu nước sạch: “Bây giờ phải tưới chút nước lên, giỏi lắm thì hai ba ngày là hạt giống nảy mầm ngoi lên ngay ấy mà.”
Tô Huệ Vân dùng hai bàn tay vốc từng vốc nước tưới đều, từng góc ngách nhỏ cũng được cô chăm chút cẩn thận.
Đến khi hoàn thành xong mọi việc thì đồng hồ đã điểm chín giờ tối.
“Thím Vương ơi, hôm nay thím có về không ạ?”
“Tôi không về đâu, bên căn phòng nhỏ bên cạnh tôi đã trải sẵn chăn nệm xong xuôi rồi.” Thím Vương tươi cười đáp.
Tô Huệ Vân gật đầu, lúc này mới thực sự yên tâm trở về phòng nghỉ ngơi.
---
Tờ mờ sáng hôm sau, cô thức dậy sớm để đến trường bổ túc.
Hai ngày trước vừa diễn ra kỳ thi tháng, hôm nay là ngày trả bài và công bố điểm số.
Nhìn thấy thầy giáo ôm một tập bài thi dày cộp bước vào lớp, ai nấy đều hồi hộp ngóng chờ.
Chỉ có Lục Lệ Viện cùng mấy đứa đệ tử xu nịnh là vẫn túm tụm lại một góc trò chuyện xì xào, phát ra những tiếng cười cợt chói tai.
Thầy giáo đứng trên bục giảng, không hài lòng gõ gõ thước kẻ: “Cả lớp trật tự nào! Bây giờ bắt đầu vào giờ học!”
Cả lớp đồng loạt đứng dậy cất lời chào thầy giáo.
Sắc mặt thầy giáo dịu đi đôi chút, bắt đầu lần lượt phát bài kiểm tra cho từng học sinh.
Từng tờ bài thi được chuyển đến tay mọi người, thế nhưng chờ mãi vẫn chẳng thấy bài của cô đâu.
Cuối cùng, khi bài thi cuối cùng đã được phát xong, duy chỉ có hai bàn tay Tô Huệ Vân là vẫn trống rỗng.
Thầy giáo cầm chiếc kẹp bài kiểm tra trong tay, cất tiếng hỏi: “Còn em học sinh nào chưa nhận được bài thi không?”
Cô lập tức giơ cao tay: “Thưa thầy, bài của em chưa có ạ.”
Thầy giáo nhíu mày, ngó quanh lớp một lượt: “Em học sinh nào trót cầm nhầm bài thi của đồng chí Tô Huệ Vân thì mau trả lại cho bạn đi nhé.”
Lục Lệ Viện khoanh hai tay trước ngực, liếc nhìn Tô Huệ Vân một cái rồi bắt đầu cất giọng mỉa mai, chua ngoa:
“Ai mà rảnh rỗi đi cầm bài thi của cô ta cơ chứ? Có phải món đồ vàng bạc châu báu gì giá trị đâu. Em thấy chắc là do cô ta tự giấu bài thi của mình đi thì có!”
Mấy đứa bên cạnh liên tục gật đầu hùa theo: “Đúng đấy ạ! Cái loại người như Tô Huệ Vân là đáng ghét nhất, toàn giở mấy trò vô lý dựng chuyện để gây sự chú ý.”
“Chao ôi thầy ơi, thầy đừng bận tâm đến cô ta làm gì nữa, làm mất thời gian giờ học của cả lớp chẳng đáng tí nào đâu ạ.”
Thầy giáo lắc đầu, bất lực bảo: “Mọi người cứ tìm kỹ lại xem sao, em Tô học hành rất chăm chỉ, điểm số lại tốt, tuyệt đối không làm ra mấy cái trò ấy đâu.”
Đúng lúc này, có người trong lớp bất chợt kinh ngạc thốt lên một tiếng, chỉ tay thẳng về phía Lục Lệ Viện: “Thầy ơi! Em nhìn thấy bài thi của bạn Tô rồi ạ!”
Nét mặt Lục Lệ Viện hoảng hốt thấy rõ, vội vã nhét tọt tờ bài thi trên mặt bàn vào trong hộc bàn, rồi quay đầu lại trố mắt nhìn chằm chằm người vừa cất tiếng.
Thầy giáo chủ động bước lại gần: “Em Lục này, em có cầm bài thi của em Tô thật không đấy?”
Lục Lệ Viện lập tức đứng bật dậy: “Em không có! Bài thi của cô ta có dát vàng dát bạc đâu mà em phải lấy làm gì cơ chứ?”
“Thế thì em tránh ra cho tôi xem, cái món đồ em vừa nhét gội vào trong hộc bàn là cái gì?”
Cô ta lắc đầu liên hồi, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị cứng cỏi: “Em không tránh! Em không có lấy bài thi của cô ta, thầy không có quyền tự tiện lục soát hộc bàn của em!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

