Xuất phát từ phép lịch sự, Tô Huệ Vân cất tiếng chào bà: “Dì Giang, lại gặp lại dì rồi ạ.”
“Ừm, nhìn đồ đạc trên tay cháu, đang định về nấu cơm sao?”
Mẹ Giang nhìn thấy hành động vừa rồi của Tô Huệ Vân, biết cô đang làm việc thiện nên trong lòng không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt cũng dịu dàng đi nhiều.
Tô Huệ Vân nở một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt: “Vâng ạ, cháu đang chuẩn bị về nấu cơm.”
“Khụ, một mình nấu cơm phiền phức lắm, buổi trưa ghé qua nhà ăn cơm đi.” Mẹ Giang cất lời.
Bà là một người phụ nữ trung niên có giáo dưỡng cực tốt, đọc nhiều sách vở. Dù trong lòng vẫn còn chút định kiến với Tô Huệ Vân, nhưng nhìn thấy cử chỉ tốt đẹp vừa rồi của cô, bà vẫn bất giác buông lời mời.
“Không cần đâu dì Giang, cháu mua xong đồ hết rồi, khi nào có thời gian cháu sẽ lại qua nhà thăm dì sau ạ.” Tô Huệ Vân lịch sự từ chối.
Nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh ấy rời đi, bước chân mẹ Giang hơi khựng lại, sự ngạc nhiên trong lòng càng thêm sâu sắc.
Nhìn kiểu gì Tô Huệ Vân cũng không giống loại người như họ nghĩ, rốt cuộc trong chuyện này có hiểu nhầm gì cơ chứ?
---
Tô Huệ Vân trở về trường bổ túc, bắc nồi nổi lửa tra dầu.
Cho hết đống nguyên liệu vừa mua vào, lại thêm gia vị đảo đều tay liên tục, chẳng mấy chúp, mùi thơm nức mũi đã thu hút mấy người bạn học ở phòng bên cạnh.
Mọi người thay nhau thò đầu ra, nghe tiếng dầu mỡ xèo xèo mà thèm đến mức nuốt nước bọt ừng ực.
*Cốc cốc——*
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tô Huệ Vân bước qua mở cửa, là hai cô bạn học cùng lớp có mức chi tiêu sinh hoạt hằng ngày rất eo hẹp.
Lúc trước hiệu trưởng thông báo ký túc xá không còn miễn phí nữa, hai người họ đã cuống lên đến mức suýt chút nữa rơi nước mắt.
Cùng là kẻ lưu lạc chốn tha hương, Tô Huệ Vân mỉm cười nhẹ nhàng với họ: “Có chuyện gì không hai cậu?”
“Bạn Tô này, tay nghề nấu ăn của cậu giỏi thật đấy. Tớ... hai đứa tớ không có tiền ăn cơm, có thể cho bọn tớ ăn nhờ một bữa được không? Cậu yên tâm, đợi khi nào có tiền bọn tớ sẽ trả lại ngay!”
Cả hai nét mặt thỏ thẻ thấp thỏm, lúng túng vê vê gấu áo.
“Ôi chao, tớ cứ tưởng chuyện gì, mau mau vào đây đi.”
Tô Huệ Vân nở nụ cười thật tươi, đon đả mời hai người vào phòng.
Hai cô gái mừng rỡ ngoài mong đợi, trong miệng không ngừng cất lời cảm ơn.
Nhưng vì ký túc xá không còn ở miễn phí được nữa, hai người họ sầu muôn phiền muộn, kể với Tô Huệ Vân rằng họ đã quyết định sẽ chuyển ra ngoài.
Cô gái bên trái ngồi lưng thẳng tắp, một bím tóc thắt bím to dày vắt ngang trên vai: “Bạn Tô này, nhà tớ ở ngay bên cạnh Bắc Kinh, trong nhà vừa hay có một chiếc xe đạp cũ, sau này tớ sẽ đạp xe đi học.”
Tô Huệ Vân cười bất lực: “Tớ ở Bắc Kinh chẳng có người thân thích nào cả, chỉ đành ở lại ký túc xá thôi.”
Cô gái tết tóc bím không khỏi nhíu mày: “Nhưng cậu đã chọc giận Lục Lệ Viện rồi, cô ta là kẻ có thù tất báo, sẽ không tha cho cậu đâu.”
“Không sao cả, cô ta có giở trò bẩn thỉu gì thì tớ cũng có cách đối phó.” Tô Huệ Vân mỉm cười nói.
---
Ăn cơm xong xuôi, hai cô gái chào tạm biệt Tô Huệ Vân.
Hai người này vừa đi, hai bên phòng ký túc xá chỉ còn lại đống đàn em tay sai của Lục Lệ Viện.
Lục Lệ Viện là cành vàng lá ngọc, được gia đình nâng niu như trứng hứng như hứng hoa, chẳng thèm ở trong ký túc xá này.
Mỗi lần đi học, giữa Tô Huệ Vân và Lục Lệ Viện giống như đều có một cuộc chiến không hồi kết không khói súng.
Đống đàn em kia cũng chẳng chịu ngồi yên, luôn dăm lần bảy lượt đến trêu chọc quấy phá Tô Huệ Vân.
Nhưng bọn chúng không dám mặt đối mặt va chạm trực tiếp với Tô Huệ Vân như Lục Lệ Viện, mà chỉ lén lén lút lút giở mấy trò tiểu nhân sau lưng.
Chiều hôm đó, Tô Huệ Vân không thể nhẫn nại thêm được nữa, xách theo một thùng nước lạnh ngắt, tay cầm chậu rửa mặt, gõ cửa từng phòng một.
Cửa vừa mới mở ra, Tô Huệ Vân liền hắt thẳng một chậu nước vào trong.
Tiếng la hét thất thanh của đám con gái vang lên liên hồi, có người chỉ mới mặc chiếc áo hai dây mỏng dính đã bị hắt ướt sũng một thân nước lạnh ngắt.
Bọn họ gào lên với Tô Huệ Vân: “Mày đúng là đồ điên rồ! Cút đi! Trường bổ túc không cần loại người như mày đâu!”
Mặt Tô Huệ Vân lạnh như tiền, gằn từng chữ một: “Sau này kẻ nào còn dám lén lút giở trò sau lưng nữa thì hình phạt sẽ không nhẹ nhàng thế này đâu!”
Mấy người họ rét đến mức run rẩy cầm cập, hoàn toàn không dám cãi lại nửa lời, chỉ biết dùng ánh mắt sợ hãi nhìn cô.
Tô Huệ Vân ném cái chậu xuống rồi quay về phòng.
---
Quả nhiên đến buổi chiều, cô đã bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng.
Thầy hiệu trưởng đỡ trán, gõ gõ vào lá thư tố cáo trên bàn: “Đồng chí Tô này, lần này em làm quá đáng quá rồi đấy. Mọi người sống chung dưới một mái nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng thấy, sao em lại có thể hắt nước lạnh lên người các bạn nữ khác như thế?”
“Thầy hiệu trưởng, là do bọn họ ép người quá đáng, đêm nào cũng giở trò trêu chọc em.” Tô Huệ Vân nói đúng sự thật.
Cô đâu phải là cô gái nhỏ yếu đuối ẻo lả, cô có thừa sức lực và thủ đoạn.
Thầy hiệu trưởng xòe hai tay ra: “Nhưng em cũng không thể làm như thế được chứ, giờ làm đắc tội hết mọi người rồi, em nói xem phải làm sao bây giờ?”
Nghĩ đến việc cùng tầng đều là người của Lục Lệ Viện, bản thân ở lại trường bổ túc chỉ e sẽ còn những ác mộng không hồi kết.
Vốn dĩ ở lại đây là vì không phải nộp tiền trọ.
Bây giờ ký túc xá không còn miễn phí nữa, buổi tối ngủ lại luôn bị quấy rầy, Tô Huệ Vân cũng chẳng muốn ở lại cái chốn này nữa.
“Thầy hiệu trưởng, trong vòng hai ngày em sẽ tìm được chỗ ở và chuyển ra ngoài.”
Thầy hiệu trưởng ngẩn ngơ cả người, nghĩ đến việc một cô gái đơn thân độc mã ở Bắc Kinh không chỗ nương tựa, lập tức hối hận vì mình đã lỡ lời nói quá nặng.
“Cái đó... Đồng chí Tô này, tính chất sự việc này quả thực khá nghiêm trọng, nhưng thầy cũng không phải có ý đuổi em rời khỏi trường. Thầy Lý có phản ánh với thầy rằng em rất chăm chỉ hiếu học, là một nhân tài hiếm có của trường chúng ta, nhưng em cũng phải xử lý tốt mối quan hệ với các bạn học chứ.”
Tô Huệ Vân gật đầu: “Thầy hiệu trưởng, em hiểu tấm lòng của thầy, nhưng em không muốn ở lại ký túc xá để chịu sự quấy rầy này nữa.”
Thấy Tô Huệ Vân đã quyết ý, thầy hiệu trưởng cũng không khuyên thêm nữa, chỉ dặn dò cô chú ý an toàn.
---
Tô Huệ Vân trở về ký túc xá dọn dẹp hành lý, không ít người vây quanh trước cửa xem trò cười, chỉ chỉ trỏ trỏ vào cô.
Cô chẳng hề bận tâm, thiên nga trắng lạc vào bầy quạ thì tự nhiên sẽ bị coi là kẻ dị biệt.
Dọn dẹp xong xuôi đống đồ đạc đơn sơ, Tô Huệ Vân đeo túi xách bước ra ngoài, ngay tại cầu thang liền va phải Lục Lệ Viện.
Lục Lệ Viện xõa tóc, cổ áo sơ mi còn có một vòng lông vũ, bên dưới mặc chiếc quần bò màu xám đậm, chân đi đôi giày da nhỏ màu đen, trông vô cùng sang trọng đắt tiền.
“Hừ! Quả nhiên là cô không ở lại đây nổi nữa rồi chứ gì!” Ánh mắt cô ta tràn ngập sự đắc thắng.
Tô Huệ Vân liếc nhìn chiếc quần của cô ta, khóe miệng nhếch lên: “Là do tôi không muốn ở lại ký túc xá nữa, cô có vấn đề gì sao?”
“Tô Huệ Vân, cô còn cứng họng! Cô tưởng là tôi không làm gì được cô đúng không?”
Lục Lệ Viện là kẻ không chịu nổi sự kích bác, thấy trên mặt Tô Huệ Vân không hề có một chút thất vọng u sầu nào, cô ta tức đến mức giậm chân bành bạch.
“Phụt! Có thời gian rảnh rỗi ở đây gây chuyện thì thà đi nâng cao cái thành tích học tập của cô lên đi. Bây giờ ngay cả 3×5 bằng bao nhiêu cũng không biết, sau này đi mua đồ chẳng lẽ còn phải dắt theo bọn họ để tính giúp cô sao?” Tô Huệ Vân buông lời mỉa mai.
Câu nói này có sức sát thương cực lớn, mặt Lục Lệ Viện trong phút chốc đỏ bừng lên, ngọn lửa giận dữ bùng lên trong mắt, chỉ tay vào Tô Huệ Vân nửa ngày trời không nói nên lời.
Có hai đứa đàn em bên cạnh không kìm được, thậm chí còn bật cười thành tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)