Tiếng la hét của hai kẻ đó cứ liên tục vang lên hết đợt này đến đợt khác. Ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa vang lên, hình như có người đến lôi hai kẻ đó đi.
Thế giới cuối cùng cũng trở lại tĩnh lặng, Tô Huệ Vân nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Tô Huệ Vân dậy từ rất sớm, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền lập tức đến cửa hàng quần áo.
Suốt một buổi sáng chỉ có lác đác vài người khách, nhưng nhờ kỹ năng phối đồ khéo léo của Tô Huệ Vân, tôn ưu điểm che khuyết điểm, khách hàng cầm lấy quần áo vô cùng hài lòng rời đi.
Vừa quay đầu lại, cô đã thấy bà chủ đang âu sầu chống cằm tính toán sổ sách: "Ôi chao, tháng này trừ tiền lương, trừ tiền điện nước... Haizz, chỉ còn lại có sáu mươi đồng!"
Bà chủ ngẩng đầu nhìn Tô Huệ Vân: "Đồng chí ơi, giờ chị chỉ còn trông chờ vào em thôi đấy. Nếu em thực sự có thể làm cho cái tiệm này buôn bán phát đạt, cuối tháng chị nhất định sẽ gói cho em một cái bao lì xì thật to!"
Tô Huệ Vân mỉm cười nhè nhẹ: "Lô hàng kia đã làm xong chưa ạ?"
"Vẫn chưa, nhưng chậm nhất là ngày mai sẽ chuyển đến. Lô đầu tiên chị chỉ cho làm 20 bộ thôi."
Dù Tô Huệ Vân nói năng rất có cơ sở, nhưng bà chủ vẫn không dám tin tưởng hoàn toàn.
nhỡ đâu đổ hết tiền vào mà lại không thu hồi được vốn thì chẳng phải lỗ vốn nặng sao!
"Vâng, 20 bộ thì một ngày em cũng bán sạch." Tô Huệ Vân vừa là quần áo vừa đáp, không hề ngẩng đầu lên.
"Ôi chao, cô em này nói năng thật chẳng khiêm tốn chút nào. Chị nghe giọng em không giống người Bắc Kinh, em từ đâu đến thế?"
"Em từ dưới huyện lên đây tìm họ hàng." Tô Huệ Vân không dám khai thật quê quán vì sợ rước phải những rắc rối không đáng có.
"Ồ, thế em đã có chỗ dừng chân chưa?"
"Dạ có, em đang học trường bổ túc ban đêm, ở ký túc xá ạ."
Bà chủ tỏ vẻ kinh ngạc: "Thế ra còn là nữ sinh cơ đấy, sao lại đi làm thêm thế này?"
"Em vừa học vừa làm, trong nhà không có ai nuôi nên tự mình kiếm tiền." Sắc mặt Tô Huệ Vân thản nhiên không chút gợn sóng.
Nghĩ đến Chu Lệ Hoa và Lý Hướng Quân vẫn đang bị nhốt trong sòng bạc, trong lòng cô dấy lên một cảm giác hả hê khôn tả, chẳng biết Tô Mẫn Mẫn có mang tiền đến chuộc hai người họ ra hay không.
---
Buổi trưa, Tô Huệ Vân đeo túi bước ra khỏi cửa hàng, đôi mắt sáng ngời đảo quanh tìm kiếm một quán ăn giá rẻ để ăn cơm.
Đột nhiên, một chiếc xe jeep màu xanh lá cây lao tới.
Người đi đường tự giác dạt sang hai bên nhường đường, Tô Huệ Vân cũng lùi lại phía sau vài bước.
Nhưng ngay khoảnh khắc chiếc xe lướt qua, có một ánh mắt thiêu đốt rơi trên người cô.
Tô Huệ Vân bàng hoàng ngẩng đầu thì chiếc xe jeep đã chạy đi xa.
Nghĩ rằng đó là ảo giác, cô cũng không suy nghĩ nhiều mà tiếp tục bước đi.
Trong khi đó, người đàn ông ngồi ở ghế phụ nét mặt lại vô cùng nghiêm nghị, đang chằm chằm nhìn bóng lưng cô qua gương chiếu hậu.
Kể từ khi đến trường bổ túc ban đêm, Tô Huệ Vân hoàn toàn bặt vô âm tín.
Lý Kiến Quân thở phào một hơi, tiếp tục báo cáo.
---
Tô Huệ Vân tùy tiện tìm một quán ăn để dùng bữa, trong lòng mong sao lô quần áo kia nhanh chóng hoàn thành.
Chỉ cần nhận được tiền hoa hồng thì vấn đề tiền bạc sẽ không còn phải lo lắng nữa.
Suốt một tuần sau đó, ban ngày Tô Huệ Vân làm người mẫu ở cửa hàng quần áo, buổi tối lại đến trường bổ túc học tập.
Mấy bộ quần áo do cô cải tiến đã được chuyển đến, chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi đã bán sạch bách.
Tô Huệ Vân khéo ăn khéo nói, lại biết căn cứ vào vóc dáng, chiều cao của từng khách hàng để chọn lựa bộ đồ phù hợp, khi nói chuyện lại luôn tươi cười rạng rỡ khiến người khác rất có cảm tình.
Những vị khách đó chỉ đến một lần là trở thành khách quen, thậm chí còn ngỏ ý muốn mua thêm nhiều mẫu mới nữa.
Bà chủ cười đến mức không khép nổi miệng, chỉ trong một tuần ngắn ngủi mà doanh thu của cửa hàng đã nhiều hơn cả một tháng trước cộng lại. Bà nắm chặt tay Tô Huệ Vân, kích động đến mức nói năng lộn xộn: "Ôi chao, em giỏi quá! Chị không ngờ cái tiệm này của chị lại có ngày làm ăn đắt hàng đến thế này..."
"Bà chủ ơi, bán được quần áo em cũng có hoa hồng mà, chúng ta là đôi bên cùng có lợi."
Bà chủ lập tức dứt khoát quyết định, tiền thuộc về Tô Huệ Vân không thiếu một xu. Chỉ cần là bộ đồ do cô thiết kế, bà chủ sẽ gửi đến xưởng sản xuất ngay tám mươi đến một trăm bộ, hiện tại hoàn toàn là cung không đủ cầu!
Bà chủ rút từ trong túi ra 20 đồng nhét vào tay Tô Huệ Vân: "Chị là người uy tín, lô hàng đầu tiên đặt ít nên hoa hồng chừng này, chị cho em thêm cái bao lì xì 2 đồng nữa, còn tiền lương thì cuối tháng chị tính cho em sau nhé!"
Thấy bà chủ sảng khoái như vậy, Tô Huệ Vân cầm lấy tiền: "Vâng, thế cũng được ạ."
20 đồng này có thể giúp Tô Huệ Vân tạm thời thở phào nhẹ nhõm, sau khi mua xong đống tài liệu học tập trường yêu cầu thì vẫn còn dư lại 12 đồng dùng cho chi tiêu sinh hoạt hàng ngày.
---
Lúc ba giờ sáng, Tô Huệ Vân kéo lê thân thể mệt mỏi trở về ký túc xá.
Vừa đi đến trước cửa, cô bất ngờ phát hiện cánh cửa phòng đang khép hờ, rõ ràng là đã có người vào bên trong.
Tô Huệ Vân giật mình, móc chiếc dao nhỏ trong túi ra, cẩn thận đẩy cửa bước vào.
Cánh cửa gỗ đã có tuổi đời khá lâu, chỉ cần đẩy nhẹ là phát ra tiếng "cót két" liên hồi.
Tô Huệ Vân chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, trên trán cũng rịn ra một lớp mồ hôi hột dày đặc.
Cô mò mẫm bật đèn lên, quả nhiên trong phòng là một bãi chiến trường hỗn loạn.
Bàn ghế bị lật tung dưới đất, tủ quần áo bên cạnh bị bật tung ra, mấy bộ đồ bên trong đều bị cắt nát vụn. Trên giường bị hắt cả một chậu nước lạnh cùng vài thứ bẩn thỉu, chăn màn đều đã ướt sũng.
Tô Huệ Vân nhìn cảnh tượng trước mắt, rõ ràng có chút bàng hoàng không biết phải làm sao.
Ngoài cửa vang lên từng trận tiếng giễu cợt, nhạo báng.
"Cho cô thích chơi nổi này, giờ thì thỏa mãn rồi chứ?"
"Ha ha ha, đã đời thật! Cái loại giày rách này đúng là nên cho một bài học đích đáng!"
Tô Huệ Vân tràn đầy tức giận nhìn qua: "Đến dọn dẹp ngay cho tôi, nếu không tôi sẽ gọi bộ phận bảo vệ đấy!"
Kẻ dẫn đầu tên là Lục Lệ Viện, đang làm mặt xấu trêu ngươi Tô Huệ Vân: "Gọi thì gọi, cô tưởng tôi sợ cô chắc?"
"Mách cho cô biết, bố tôi chính là em họ của Cục trưởng Cục Cảnh sát thành phố Bắc Kinh đấy. Cô chọc vào tôi thì đời cô coi như xong rồi!"
Em họ của Cục trưởng?
Câu nói này khiến Tô Huệ Vân thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
Người phụ nữ quý phái bắt nạt cô dạo nọ chẳng phải cũng nói chồng bà ta là em họ Cục trưởng sao?
Đúng là rau nào sâu nấy, mẹ nào con nấy!
Nghĩ đến cảnh người phụ nữ quý phái đó khúm núm, xun xoe trước mặt mẹ Từ, khóe miệng Tô Huệ Vân nhếch lên một nụ cười, chuyện này càng ngày càng trở nên thú vị rồi đây.
Tô Huệ Vân không hề do dự, đi thẳng đến phòng bảo vệ.
Nghe tin có nữ sinh bị bắt nạt, mấy người ở bộ phận bảo vệ lại tỏ thái độ thờ ơ, lấp liếm: "Chuyện nhỏ như con thỏ, cô có cần phải làm quá lên thế không? Sao họ không bắt nạt người khác mà lại bắt nạt cô? Đồng chí nữ này, cô cũng nên tự xem lại bản thân mình đi chứ."
Tô Huệ Vân mặt không biến sắc, sự lạnh lẽo trong mắt càng thêm rõ rệt: "Được thôi, các người không giải quyết chứ gì? Vậy tôi đi báo cảnh sát, đâm đơn kiện cả các người luôn một thể!"
Mấy người ở phòng bảo vệ lập tức cuống cuồng: "Cô... cái cô này thật là vô lý hết sức, chúng tôi đi với cô là được chứ gì."
Lục Lệ Viện khoanh tay trước ngực, cùng mấy cô gái đi cùng công khai thừa nhận luôn là cố ý bắt nạt Tô Huệ Vân.
Thế nhưng người của phòng bảo vệ đều biết rõ Lục Lệ Viện thân thế không hề đơn giản, bố cô ta là em họ của Cục trưởng Cục Cảnh sát, ai mà dám đắc tội chứ?
Mấy kẻ đó nịnh bợ Lục Lệ Viện một hồi lâu, rồi quay sang ra lệnh bắt Tô Huệ Vân phải xin lỗi.
"Chỉ là chuyện nhỏ bằng cái móng tay, cô cứ nhất quyết làm rùm lên gây phiền phức cho đồng chí Lục làm gì. Chuyện này chẳng lẽ cô không nên xin lỗi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
