Trường bổ túc ban đêm rất rộng, nhưng vì đang là ban ngày nên không có mấy học sinh ở đây.
Những người theo học trường đêm đa phần đều vừa làm vừa học, bởi vì không chen chân nổi vào các trường học chính quy nên mới tìm đến chốn này.
Từ Bình khoác chặt lấy cánh tay Tô Huệ Vân: “Chị Huệ Vân ơi, đây là trường bổ túc ban đêm tốt nhất Bắc Kinh đấy ạ, môi trường lẫn năng lực giảng dạy đều thuộc hàng tốp đầu. Kỳ thi đại học chỉ còn nửa năm nữa thôi, chị nhất định sẽ thuận lợi đỗ vào trường đại học mình mơ ước!”
“Cảm ơn em nhiều nhé, đồng chí Từ.”
“Ôi dào, chị vừa là ân nhân cứu mạng của em, vừa là chị em tốt của em, hai chúng ta việc gì phải khách khí thế này?” Từ Bình nở nụ cười rạng rỡ.
Băng qua một đoạn đường xi măng rộng rãi, bước lên mấy bậc thềm, cuối cùng cũng tới văn phòng hiệu trưởng.
Thầy hiệu trưởng là một người đàn ông hói đầu (kiểu mái đầu địa trung hải), mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn vô cùng giản dị.
Thầy tươi cười hớn hở bước tới bắt tay Tô Huệ Vân: “Đồng chí nữ này, chào mừng em đã lựa chọn trường đêm Kiến Quốc của chúng tôi. Em cứ yên tâm, toàn bộ giáo viên ở đây đều rất tận tụy và trách nhiệm, nhất định sẽ giúp em thu hái được nhiều tri thức!”
Mẹ Từ ngồi xuống trò chuyện với thầy hiệu trưởng một lúc.
Thái độ của thầy hiệu trưởng vô cùng kính cẩn, liên tục nói những lời ngon ngọt với bà, còn hứa nhất định sẽ đặc biệt quan tâm chiếu cố Tô Huệ Vân.
Nói chuyện xong xuôi, Tô Huệ Vân bịn rịch chào tạm biệt hai mẹ con bọn họ.
Từ Bình lưu luyến không lỡ rời đi: “Chị Huệ Vân ơi, nếu chị ở trường có chịu chút ủy khuất nào thì nhất định phải báo cho tụi em biết đấy nhé, em với mẹ sẽ tới chống lưng làm chỗ dựa cho chị!”
Tô Huệ Vân mỉm cười vẫy vẫy tay: “Chị biết rồi, hai mẹ con đi đường cẩn thận nhé.”
---
Hai cô giáo bước tới giúp Tô Huệ Vân xách đồ đạc vào ký túc xá.
Vì nhận được sự dặn dò chiếu cố từ hiệu trưởng, Tô Huệ Vân được sắp xếp ở phòng đơn.
Trong phòng có một chiếc giường gỗ, một chiếc bàn vuông bằng gỗ hồng mộc, thêm hai chiếc ghế đẩu, sát góc tường còn có một chiếc tủ quần áo, không gian còn lại vô cùng rộng rãi.
Cô hài lòng gật đầu, lần lượt lấy từng món đồ trong túi ra bắt đầu sắp xếp.
Trên mặt tủ và mặt bàn bám một lớp bụi mỏng, Tô Huệ Vân lại ra ngoài giặt sạch một chiếc khăn lau, mang về cẩn thận lau chùi từng chút một.
Đến bảy giờ tối, công việc dọn dẹp cuối cùng cũng hoàn thành.
Tô Huệ Vân quệt vội giọt mồ hôi trên trán, đeo cặp sách trên lưng lên lớp học.
Nằm trong phòng học, nhìn thấy thầy giáo trên bục giảng đang múa bút viết lia lịa, cô chỉ thấy như thể đã trải qua mấy kiếp người.
Thầy giáo trên bục giảng mặt không đổi sắc, vẫn thong thả giảng từng bài toán trong sách giáo khoa, dường như đã quá quen thuộc với khung cảnh này.
Tô Huệ Vân mới chuyển tới, không theo kịp tiến độ của lớp nên chỉ đành cắm cúi ghi chép chép chép thật nhanh.
Thầy giáo trên bục giảng chú ý tới người học sinh mới này, giơ thước kẻ gõ gõ lên bảng đen: “Mấy phần tôi vừa giảng các em đã nắm rõ chưa?”
Tô Huệ Vân thẳng lưng, giơ tay phát biểu: “Thưa thầy, thầy có thể giảng lại một lần nữa được không ạ?”
Xung quanh các bạn học đều quay sang nhìn cô bằng ánh mắt ngơ ngác, kinh ngạc, rồi tiếp sau đó là một trận cười ồ lên nghiêng ngả.
Tới học trường bổ túc ban đêm mà lại còn có loại "học sinh ngoan" thế này sao?
Trang sách của Tô Huệ Vân đã được chép kín mòng mòng, nghe thấy tiếng cười nhạo của bọn họ, trong lòng thoáng chút hoang mang, ngơ ngác.
“Này, đồng chí nữ ơi, đi học cái trường đêm này thì làm sao mà có tương lai được cơ chứ, cô học mấy cái này cũng chẳng giải quyết được việc gì đâu.”
“Đúng đấy, chúng ta đều là nửa đường đứt gánh rồi mới nhặt nhạnh lại chút chữ nghĩa, tới đây kiếm cái bằng tốt nghiệp là xong chuyện, học hành chi cho mệt!”
Nghe thấy những lời đâm chọc chướng tai đó, Tô Huệ Vân nhíu chặt lông mày, theo bản năng phản bác lại: “Các người nói thế là không đúng rồi, học tập là việc vô cùng quan trọng, làm sao có thể coi thường làm xằng làm bậy được.”
Thầy giáo vẻ mặt nghiêm nghị, giơ thước kẻ gõ bôm bốp xuống mặt bàn giáo viên, phát ra những tiếng động dồn dập: “Cười cái gì mà cười? Đồng chí học sinh này tuy là mới chuyển tới, nhưng thái độ học tập của em ấy rất đáng để mỗi người trong các trò phải học hỏi! Nào, bài toán này chúng ta cùng nhau giảng lại một lần nữa!”
---
Sau hai tiết học dồn dập, Tô Huệ Vân cuối cùng cũng đã nắm vững toàn bộ các điểm kiến thức.
Cô thở phào một hơi như trút được gánh nặng, cất sách vở vào túi.
Nghe thấy thầy giáo cất lời “Giải tán lớp học,” mọi người lập tức ùa ra ngoài như ong vỡ tổ.
Chỉ có một mình Tô Huệ Vân đứng dậy, cúi đầu chào thầy giáo: “Em chào thầy ạ!”
Thầy giáo vẻ mặt đầy mãn nguyện, sải bước dài tiến về phía cô: “Em rất thông minh, em tên là gì?”
“Em tên là Tô Huệ Vân ạ.”
“Ồ, thảo nào lại thông minh khéo léo như vậy, hóa ra trong tên đã có từ ‘Huệ’ (khéo léo, trí tuệ) rồi! Thầy họ Lý, em cứ gọi thầy là thầy Lý là được. Sau này có bài toán nào không hiểu cứ việc tới hỏi thầy nhé.” Trong mắt thầy Lý đong đầy sự tán thưởng, trân trọng.
Tô Huệ Vân nhẹ nhàng cất lời cảm ơn, chuẩn bị trở về ký túc xá nghỉ ngơi.
Thế nhưng mới đi được nửa đường, cô đã bị mấy người phụ nữ ăn mặc dị hợm chặn đường lại.
Nương theo ánh đèn chập chờn, Tô Huệ Vân mới nhìn rõ được ngũ quan của bọn họ.
Thế nhưng vừa nhìn một cái, cô đã giật bắn mình giật lùi lại hai bước.
Có lẽ là do bôi quá nhiều phấn nụ hay kem dưỡng da rẻ tiền, gương mặt của mấy người này trắng bệch ra như ma nữ, đôi môi lại đỏ chót đến đáng sợ, trông càng thêm phần già nua, kệch kợm.
“Mấy... Mấy người có chuyện gì thế?” Tô Huệ Vân tò mò hỏi.
“Hừ, cô đừng có mà giả ngu giả ngơ! Ai cho phép cô ở trước mặt thầy giáo làm màu chơi nổi thế hả?” Kẻ dẫn đầu buộc tóc đuôi ngựa, hai tay chống hông, mặt đầy vẻ tức giận.
Mấy người đứng phía sau cũng nhao nhao hùa theo, cho rằng Tô Huệ Vân đang cố tình làm màu giả vờ giả vịt để thu hút sự chú ý của thầy giáo.
Tô Huệ Vân xưa nay chưa từng bận tâm đến lời ra tiếng vào của người dưng nước dã: “Tùy các người muốn nói gì thì nói, tôi phải về nghỉ ngơi rồi, xin mời tránh đường cho.”
“Xem ra cô vẫn chưa biết sự lợi hại nhỉ, mấy chị em chúng tôi chính là đại ca ở cái trường đêm này đấy, bất kỳ ai mới vào cũng đều phải nộp tiền bảo kê!”
Người đó giơ bàn tay ra trước mặt Tô Huệ Vân: “Móc tiền ra đây, chúng tôi mới cho cô đi.”
Bàn tay cầm quai túi của Tô Huệ Vân siết chặt lại: “Tôi không có tiền.”
“Hừ! Không có tiền thì chỉ có nước ăn đòn thôi!” Gương mặt người phụ nữ trong chớp mắt trở nên dữ tợn, giơ nắm đấm hất thẳng về phía Tô Huệ Vân.
Tô Huệ Vân phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, vội vàng né tránh, sau đó nhanh tay kéo khóa kéo của chiếc túi ra, rút từ bên trong ra một con dao nhỏ.
Ánh thép của lưỡi dao lóe lên một cái, mấy người kia lập tức bị dọa cho khiếp vía, vội vã lùi lại phía sau: “Cô... Sao cô lại mang theo dao bên mình thế hả?”
“Tất nhiên là để dạy cho mấy cái loại người như các cô một bài học rồi.” Tô Huệ Vân nắm chặt chuôi dao, hướng về phía bọn họ quơ loạn lên một hồi.
Mấy người phụ nữ sợ tới mức ôm đầu la ó thảm thiết, hốt hoảng vắt chân lên cổ tháo chạy thục mạng.
Tô Huệ Vân khẽ mỉm cười khẩy, giắt con dao trở lại vào túi.
Ở vùng quê huyện nhỏ trước đây, số lượng du côn lưu manh cô gặp còn nhiều hơn ở đây gấp mấy lần, việc mang theo một con dao nhỏ phòng thân đã trở thành thói quen của cô từ lâu.
---
Trở về ký túc xá, Tô Huệ Vân tắm rửa qua loa một chút rồi nằm trên giường chợp mắt hai tiếng đồng hồ, sau đó quyết định đi ra ngoài tìm việc làm.
Nơi đây là Bắc Kinh, trên đường phố người người qua lại tấp nập như mắc cửi.
Thấy vài cửa hàng buôn bán hàng hóa, Tô Huệ Vân bước vào trong hỏi thăm nhưng đều nhận lại những cái lắc đầu từ chối.
Một là vì Tô Huệ Vân chưa hề có kinh nghiệm làm việc; hai là cô mới tới Bắc Kinh, đường xá xung quanh hoàn toàn mù tịt, nếu như khách hàng có nhu cầu giao hàng tận nơi thì cô hoàn toàn bó tay không thể đảm nhận nổi.
Tô Huệ Vân lịch sự cất lời cảm ơn, bước ra khỏi cửa hàng cuối cùng với tâm trạng vô cùng chán nản, hụt hẫng.
Hiện tại trên người cô chỉ còn vỏn vẹn mười đồng, ở trường lại còn phải tốn tiền mua thêm sách tham khảo và bộ đề luyện tập, số tiền này cùng lắm chỉ cầm cự được một tuần lễ, cô bắt buộc phải nhanh chóng tìm được công việc làm thêm.
Buổi trưa, Tô Huệ Vân tìm một quán ăn nhỏ giải quyết qua loa bữa ăn, rồi lại tiếp tục hành trình tìm việc.
Vừa bước qua quán ăn nhỏ, cô đột nhiên phát hiện trên tấm kính của cửa hàng phía trước có dán một tờ giấy màu đỏ khổ lớn.
Bước tới gần nhìn kỹ, cô mới phát hiện ra cửa hàng này đang thông báo tuyển dụng người mẫu.
Cửa hàng này quy mô không hề nhỏ, rộng bằng cả bốn căn phòng gộp lại, bên trong treo la liệt đủ loại quần áo xanh đỏ tím vàng, mẫu mã và phong cách vô cùng đa dạng, phong phú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)