Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ở kiếp trước, cô từng quen chịu đủ mọi ánh mắt khinh miệt, người làm tổn thương cô sâu nhất, chính là gia đình ruột thịt.
Không ngờ lần này sống lại, người bảo vệ cô lại là một người xa lạ.
Tim cô khẽ run lên, không biết phải đối mặt với Cố Hoài Sâm thế nào mới phải.
"Không sao đâu, Tiểu Mẫn chỉ là được chiều hư nên hơi bướng chút, chứ không có ý xấu gì cả."
Khương Nguyệt Ảnh im lặng không đáp.
Cố Hoài Sâm trèo lên giường, giọng trầm thấp: "Hôm nay cứ vậy đi, mai em vẫn ngủ trên giường. Em là con gái, nằm dưới đất lạnh, không tốt cho sức khỏe. Ngày mai tôi đưa em đi mua ít đồ, cũng tiện chuẩn bị chút đồ để về nhà tổ chức đám cưới."
Hôm nay hai người đăng ký kết hôn gấp, không một ai trong nhà họ Cố hay người thân quen đến dự.
Cố Hoài Sâm còn dự định sẽ tổ chức một lễ cưới đàng hoàng để ra mắt nhà họ Cố.
"Được, tôi cũng..."
"Em không cần mang tiền đâu, chỉ cần giúp tôi xem nên mua gì là được. Ngủ sớm đi."
Anh rót một ly nước ấm đặt bên cạnh cô, sau đó tắt đèn nằm xuống.
Sáng hôm sau, Khương Nguyệt Ảnh mặc đồ chỉnh tề ra ngoài, vừa khéo chạm mặt Cố Mẫn.
Nghe lời anh trai, cô ta mang bữa sáng đến cho Khương Nguyệt Ảnh, nhưng vừa thấy gương mặt mộc không son phấn mà vẫn xinh đẹp của cô, Cố Mẫn lập tức phụng phịu bĩu môi.
"Đừng tưởng cô đẹp là muốn làm gì cũng được! Anh tôi hồ đồ, nhưng tôi thì không. Nếu cô biết điều thì ly hôn đi, đừng tự rước lấy nhục!"
Khương Nguyệt Ảnh đã quá quen với kiểu mỉa mai cay độc như thế này. So với những người cô từng gặp, kiểu của Cố Mẫn chẳng hề có lực sát thương.
Cô cầm lấy một chiếc bánh bao nhân rau, vừa nhai vừa đáp: "Anh cô là quân nhân, chuyện kết hôn ly hôn đều phải làm báo cáo. Mới cưới mà đòi ly hôn ngay, truyền ra ngoài người ta sẽ nói gì? Không biết còn tưởng anh ấy có bệnh, mới đêm tân hôn đã bị vợ chê đến mức đòi bỏ."
"Muốn nói gì thì cứ nói tôi, đừng để người khác lấy chuyện này mà chỉ trỏ sau lưng anh cô!"
Cố Mẫn còn chưa kịp phản ứng, Khương Nguyệt Ảnh đã tiện tay cầm lấy ly sữa đậu nành trong tay cô ta, quay người rời đi.
Đến khi hoàn hồn lại, ngay cả bóng lưng của đối phương cô ta cũng không thấy đâu nữa, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, tức đến trợn trừng mắt.
Nếu không nghe lầm, thì người phụ nữ đó đang... mắng cô ta là đồ ngốc, còn tỏ vẻ coi thường cô ta nữa?!
Nghĩ tới đây, Cố Mẫn vừa giận vừa ấm ức.
Giận vì một con nhỏ quê mùa như Khương Nguyệt Ảnh lại dám xem thường cô ta, còn lên giọng dạy đời.
Âm ức vì mình là nữ sinh cấp ba mà lại bị một người từ dưới quê lên chê bai.
Cô lấy tư cách gì chứ?!
Càng nghĩ càng tức, Cố Mẫn giận đến mức đá mạnh một cú vào bậu cửa, đau đến nhe răng trợn mắt, ôm chân nhảy dựng tại chỗ.
Khương Nguyệt Ảnh không bận tâm tới những âm thanh trên lầu.
Cô ăn sáng xong, vừa ra khỏi cửa đã thấy Cố Hoài Sâm từ ghế lái bước xuống, giúp cô mở cửa ghế phụ.
Cố Hoài Sâm liếc nhìn cô một cái, rồi tự nhiên cúi người cài dây an toàn giúp cô.
Khi anh hơi cúi sát lại gần, Khương Nguyệt Ảnh ngửi thấy không chỉ mùi xà phòng, mà còn cả mùi hương ấm áp nào đó rất riêng, hoàn toàn không hợp với gương mặt lạnh lùng kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
