Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Mẫn đang ngậm chiếc bánh trong miệng, vừa nhai vừa nhướng cằm chỉ ra ngoài cửa.
Khương Nguyệt Ảnh ôm cả nồi cháo nóng hổi bước vào, anh lập tức đứng dậy định chạy đến đỡ thì bị cô khẽ né đi, cánh tay giơ lên cản lại.
"Tôi nghe cha nói hôm qua gạo hơi cứng, ăn vào đau răng, nên sáng nay nấu nồi cháo. Không ăn hết thì trưa hâm lại, Cố Hoài Sâm, anh có ăn không?"
"Ừm? Có chứ."
Anh chủ động tiến lại định múc cháo, lại bị cô nhẹ nhàng đẩy ra.
Không phải cô khách sáo, chỉ là… trong tiềm thức cô, đàn ông trong nhà là không nên động tay động chân.
Vả lại, cô cũng đã "trói buộc đạo đức" Cố Hoài Sâm, còn đang hưởng cuộc sống yên ổn trong Cố gia, nếu không làm gì giúp đỡ thì bản thân cũng thấy áy náy.
Cố Hoài Sâm ngồi uống cháo, bỗng khựng lại một chút.
Gạo trong nhà do chính anh mua, chỉ có một loại duy nhất. Vậy mà cô nấu ra lại có mùi vị hoàn toàn khác, ngon hơn rất nhiều.
Đến cả Cố Mẫn cũng ăn thêm nửa bát.
"Không ngờ em nấu ăn giỏi vậy. Nhưng em đang mang thai, không cần vất vả thế đâu."
Khương Nguyệt Ảnh chỉ mỉm cười: "Không sao, cũng chẳng mệt nhọc gì. Tôi còn thấy nấu ăn rất vui nữa là."
Người Cố gia đối xử với cô tốt như vậy, cô chẳng có gì để báo đáp.
Nhưng ít nhất cũng phải biết điều, làm tốt bổn phận.
Không thể vì đã gả vào rồi mà suốt ngày chỉ biết hưởng thụ, thảnh thơi không lo.
Cố Mẫn bỗng hừ nhẹ một tiếng, giọng đầy khó chịu: "Nấu ăn giỏi thì có ích gì? Cùng lắm cũng chỉ là con nhà quê học hết cấp hai! Chị nên đi học bồi dưỡng văn hóa đi là vừa! Cố gia chúng tôi là dòng dõi thư hương, để người ta biết có một đứa mù chữ thì mất mặt lắm!"
"Cố Mẫn! Im miệng!"
Cố Hoài Sâm cau mày quát lớn một tiếng, cô bé lập tức nín thinh, bực bội nhét phong bao đỏ vào tay Khương Nguyệt Ảnh.
"Cha mẹ sáng nay ra ngoài phát thiệp mời rồi. Họ nói hôm nay là ngày hai người về nhà mẹ đẻ, quà cáp đã để sẵn ở phòng khách, nhớ mang theo. Thiếu gì thì lấy tiền mua, đừng để chị ấy bị chê cười."
Anh không nhìn phong bao, ánh mắt dán chặt vào Cố Mẫn: "Chị ấy là ai?"
Cố Mẫn ‘à’ một tiếng, lập tức hiểu ra anh trai đang bực vì cô bé vô lễ.
Vội vàng đổi giọng: "Chị dâu, không thể để chị dâu bị chê cười."
"Chị dâu em không có gì đáng để bị chê. Ý của mẹ là, không thể để người khác có cớ để chê chị ấy."
Cố Mẫn gật đầu lia lịa, ba bước làm hai gom đống bát đũa chạy vào bếp rửa sạch.
Khương Nguyệt Ảnh không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Anh luống cuống sờ lên ống quần, ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, Tiểu Mẫn bị nhà tôi chiều hư rồi. Tôi sẽ dạy lại con bé, bảo nó phải biết tôn trọng em."
Cô khẽ lắc đầu: "Tôn trọng là chuyện phải xuất phát từ lòng mình. Ép buộc thì không có tác dụng gì."
"Tiểu Mẫn tính tình thẳng thắn, lại còn ngây thơ. Nó nói thật lòng thôi, tôi không để bụng đâu."
"Thời gian lâu dài mới hiểu lòng người. Có lẽ sau này tiếp xúc nhiều, quan hệ của chúng tôi sẽ khá hơn."
Anh không ngờ cô lại nghĩ như vậy. Càng không ngờ cô có thể bình tĩnh mà nói ra những lời đầy lý lẽ ấy.
Trong mắt Cố Hoài Sâm, cô bỗng trở nên đáng nể hơn một chút.
Sau bữa sáng, anh chủ động thu dọn bát đũa, lúc đi qua phòng khách thì thấy hai túi đồ mà cha mẹ để lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









