Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khương Nguyệt Ảnh nhìn bóng anh chạy vèo như thỏ, chợt cảm khái, đàn ông ấy mà, có giấu giếm tài tình cỡ nào, thì trái tim vẫn chẳng quên nổi bóng hình trong lòng.
La Quyên và Cố Thư Hào liếc nhìn nhau, cả hai đều tỏ ra có chút lúng túng.
Cuối cùng vẫn là La Quyên kéo tay Khương Nguyệt Ảnh lên tiếng trước: "Nguyệt Ảnh à, Song Song dù gì cũng là con gái bạn thân của chúng ta. Hoài Sâm chỉ coi nó như em gái thôi."
"Con hiểu mà. Song Song với Tiểu Mẫn, trong lòng con đều như em gái cả. Nhưng... Tiểu Mẫn vẫn nhỉnh hơn một chút."
Cố Mẫn chun mũi hừ khẽ, cũng chẳng phản bác. Vừa bóc cam vừa len lén liếc nhìn sofa, rồi vô thức dịch người ngồi tránh sang một chút.
"Mẹ ơi, con thấy hơi mệt, con lên phòng nằm nghỉ chút."
"Ừ, lát nữa mẹ đem sữa nóng lên cho, cứ nghỉ ngơi đi con."
Khương Nguyệt Ảnh khẽ gật đầu cảm ơn, rồi xoay người trở về phòng.
Cùng lúc đó, Cố Hoài Sâm đã đuổi kịp Tần Song Song.
Vừa đưa áo cho cô ta, Tần Song Song đột ngột quay lại ôm chầm lấy anh, người run lẩy bẩy, nước mắt lã chã như mưa.
"Anh Hoài Sâm, em biết mà, trong lòng anh vẫn có em, đúng không?"
"Họ nói anh kết hôn rồi, chắc chắn là gạt em! Dù cô ta dùng cách gì, chỉ cần anh chịu chia tay, em lập tức gả cho anh!"
"Anh Hoài Sâm, anh đẩy em sao? Sao anh có thể đẩy em chứ?"
Bình thường anh vốn chẳng bao giờ nặng tay với con gái, vậy mà vừa rồi ngay cả bản thân anh cũng bị hành động đó làm cho sững sờ.
Anh chưa từng có tình cảm nam nữ với Tần Song Song, càng chưa từng cho cô ta bất kỳ ám hiệu nào.
Không hiểu sao cô ta lại nghĩ ra được những điều như thế.
Cố Hoài Sâm bất lực lên tiếng: "Song Song, tôi không biết cô hiểu nhầm từ lúc nào, nhưng tôi luôn chỉ coi cô là em gái."
"Tôi đã kết hôn rồi. Mong cô tự biết giữ khoảng cách."
Cô ra lắc đầu như trống bỏi, tay níu chặt lấy tay áo Cố Hoài Sâm, nước mắt rơi mà đôi mắt vẫn ánh lên nét quyến rũ.
"Anh Hoài Sâm, anh lừa em! Con nhỏ nhà quê đó thì có gì tốt? Vừa xấu, vừa không có dáng, học vấn chẳng ra sao, gia đình anh cũng không ưa gì nó. Loại người như vậy mà cũng xứng làm vợ anh sao? Hơn nữa, nó còn là hàng đã qua tay người khác... Anh..."
Chát!
Một tiếng bạt tai vang dội. Tai Tần Song Song ong ong, má bỏng rát.
Cô ta sững người ôm mặt, tròn mắt nhìn Cố Hoài Sâm, quên cả khóc.
Anh cũng thấy mình có hơi quá.
Nhưng nghe người ta nói Khương Nguyệt Ảnh là “đồ bỏ đi", trong lòng anh lại thấy khó chịu một cách kỳ lạ.
"Lần cuối cùng tôi nói lại, tôi đã kết hôn với Khương Nguyệt Ảnh. Cô ấy là vợ tôi."
"Nếu thật lòng chúc phúc, thì mời cô đến uống chén rượu mừng. Còn nếu không muốn, cô có thể không đến, nhưng đừng xúc phạm cô ấy. Sai là người bỏ vợ mới cưới, cô ấy mới là người chịu tổn thương, không đáng bị người khác sỉ nhục."
Tần Song Song lắc đầu nguầy nguậy, tay vẫn không buông lấy anh.
Nhưng anh chỉ cúi xuống nhặt áo khoác, mạnh tay gạt cô ta ra, rồi sải bước bỏ đi.
Khương Nguyệt Ảnh tưởng sẽ phải đợi rất lâu, ai ngờ vừa rửa mặt xong, Cố Hoài Sâm đã trở về.
Anh giặt sạch quần áo, dùng móc treo cẩn thận phơi lên ban công.
Cô nhớ kiếp trước, La Minh đến đôi tất cũng vứt cho cô giặt. Thi thoảng bảo hành ta phơi hộ ít quần áo thì y như rằng có chuyện: nào là đập chậu dậm chân, nào là kéo cả La gia đến mắng mỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









