Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khương Nguyệt Ảnh nhìn hết mọi chuyện, nhưng không lên tiếng. Cô vốn chỉ là người ngoài, chỉ cần Cố Mẫn không gây chuyện thì cô cũng chẳng muốn dây dưa.
Còn chuyện dỗ dành cô em chồng? Không tồn tại. Cô chẳng có nhu cầu lấy lòng ai cả.
Cơm nước xong, cô chủ động dọn bát đũa mang vào bếp. Nhưng vừa đứng dậy, Cố Hoài Sâm đã giữ cô lại: "Em đang mang thai, cẩn thận một chút. Tiểu Mẫn, em đi rửa bát."
"Dựa vào đâu chứ? Từ nhỏ đến lớn cha mẹ chưa bao giờ bắt em vào bếp làm việc!"
"Thì giờ luyện trước cho quen, lấy chồng xong còn biết mà làm!"
Cố Mẫn bị sặc đến đỏ mặt, không dám cãi lại Cố Hoài Sâm, chỉ dám âm thầm lườm Khương Nguyệt Ảnh một cái rồi lẳng lặng ôm bát đũa đi vào bếp.
Khương Nguyệt Ảnh cũng không chịu lép vế, trừng mắt nhìn Cố Hoài Sâm rồi quay lưng vào phòng khách ngồi xem tivi cùng vợ chồng La Quyên.
Cố Hoài Sâm đứng lại trong phòng ăn, chớp mắt ngơ ngác. Rõ ràng anh vừa ra mặt bênh vực cô cơ mà, sao vẫn bị lườm?
Đang còn khó hiểu, bên ngoài vang lên tiếng vợ nhà Vương gia: "Hoài Sâm, có người tìm cậu này, là một cô bé xinh lắm!"
Vừa dứt lời, Tần Song Song đã lỉnh kỉnh xách theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ, dáng vẻ có phần lếch thếch, lảo đảo bước vào tới cửa.
"Anh Hoài Sâm!"
Anh? Chỉ nghe cách gọi thôi là Khương Nguyệt Ảnh đã thấy sai sai. Cô đứng dậy đi ra gần cửa, vẫn chưa thấy mặt người nhưng tiếng nói thì rất rõ.
"Sáng nay em đã tới tìm anh rồi, nhưng ai cũng bảo anh ra ngoài. Em đi tìm khắp nơi, đến cả gót chân cũng rộp lên hết."
Khương Nguyệt Ảnh lại gần thêm chút nữa, thấy cô ta mặc chiếc váy dạ vừa qua đầu gối, hai chân trần không đi tất, dưới chân là đôi giày da màu đỏ.
Lúc này Tần Song Song vừa tháo giày, gót chân trầy xước lộ rõ.
Trời đã vào thu, dù chưa quá lạnh nhưng mặc váy ngắn thế kia thì đúng là... cố ý quá rồi.
Tới mức này, Khương Nguyệt Ảnh còn gì không hiểu.
Dù cô và Cố Hoài Sâm chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng trước khi kết hôn, hai bên đã thoả thuận sẽ giữ thể diện và tôn trọng lẫn nhau.
Nếu hôm nay cô không tỏ rõ lập trường, thì ngày mai chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào: nào là mệnh khắc chồng, nào là bị người đầu ruồng bỏ, người sau lại lăng nhăng bên ngoài, sớm muộn cũng bị bỏ tiếp.
Ngay cả đứa nhỏ trong bụng cũng sẽ phải chịu điều tiếng.
Kiếp trước cô đã chịu đủ rồi. Kiếp này, dù chỉ vì con thôi, cô cũng không thể để ai chà đạp. Kể cả có bị Cố Hoài Sâm ghét bỏ, cô cũng mặc kệ.
Cô mỉm cười bước tới, thân mật khoác tay Cố Hoài Sâm, nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo: "Hoài Sâm, cô gái xinh đẹp này là ai vậy? Không định giới thiệu sao?"
Cố Hoài Sâm lập tức cảm nhận được khí lạnh sau lưng. Cô cười, nhưng ánh mắt hoàn toàn không có ý cười, thay vào đó là sự khiêu khích rõ ràng.
Anh từng lăn lộn bên ngoài nhiều năm, bản năng này vẫn còn nhạy bén lắm.
Nhưng cô làm sao thế nhỉ?
"Hoài Sâm, người này là ai vậy? Nhìn không giống người Cố gia đâu, sao không giới thiệu đi?"
"Có gì đâu mà giới thiệu."
Cố Mẫn từ trong bếp nhảy chân sáo ra, lập tức ôm chặt lấy tay Tần Song Song: "Chị Song Song cuối cùng chị cũng đến rồi, em nhớ chị muốn chết!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









