Quả táo này thực sự rất to, mà khuôn miệng của Vưu Tam Muội thì nhỏ xíu nên gặm một lúc cô chẳng còn sức lực gì, cứ thế nằm trên giường lò rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Đến khi cô tỉnh lại thì thấy bên tai vang lên những tiếng xì xào của trẻ con làm cho tỉnh giấc.
Trần Hạo Nam nhìn quả táo bị gặm dở phân nửa đang nằm lăn lóc bên cạnh gối, đôi môi thằng bé dẩu lên thật cao đầy vẻ ấm ức:
“Phiền chết đi được! Quả táo này là quả to nhất đấy, em giấu trong chăn để dành mấy ngày nay chẳng nỡ ăn. Sớm biết mẹ lén đem cho thím út... thì thà rằng em ăn quách cho rồi!”
Mí mắt Vưu Tam Muội khẽ giật giật, cô đột nhiên cảm thấy dạ dày mình có chút nhộn nhạo muốn nôn.
“Không được, em không nuốt trôi được cơn giận này! Chú út vốn chẳng chịu xuống ruộng, cũng chẳng chịu làm việc, cứ để cho bà nội, bác cả với bố em, giờ còn rước thêm một thím út chẳng làm nên trò trống gì về nữa!”
“Em phải trả thù mới được!”
Nói xong, thằng bé liền quay người chạy biến ra ngoài.
Vưu Tam Muội vẫn đang giả vờ ngủ, trong lòng thấy khá tò mò, không biết cái thằng nhóc này định dùng chiêu trò gì để trả thù mình đây.
Chỉ một lát sau, Trần Hạo Nam lật đật chạy trở lại. Trần Hạo Bắc vừa nhìn thấy thứ đồ vật trong tay em trai mình liền “ồ” lên một tiếng:
“Em lấy lọ thuốc nước đó làm gì thế?”
Trần Hạo Nam đáp: “Thuốc này có màu, em phải vẽ một con rùa thật lớn lên mặt thím!”
Vưu Tam Muội thầm nghĩ: À, hóa ra là cồn i-ốt.
Ơ hay? Thằng nhóc này còn biết vẽ tranh cơ đấy? Có tài đến thế cơ à?
Trần Hạo Bắc cũng kinh ngạc hỏi: “Hạo Nam, em mà cũng biết vẽ tranh á?”
Trần Hạo Nam trợn trắng mắt nhìn anh mình: “Chỉ là vẽ một con rùa thôi mà, chẳng lẽ anh biết vẽ sao?”
Dứt lời, thằng bé liền rút nút chai ra, đổ một ít nước thuốc vào lòng bàn tay: “Này, anh đậy nút lại cho em.”
Trần Hạo Bắc vội vàng nhận lấy.
Trần Hạo Nam đứng bên đầu giường lò, dùng ngón trỏ tay phải dính chút cồn i-ốt, rồi lẩm bẩm:
“... Ái chà, mặt thím nhỏ quá đi mất, chỉ to bằng bàn tay của chú út thôi à.”
“Chỗ nhỏ thế này thì bắt đầu vẽ từ đâu bây giờ?”
Trần Hạo Bắc ghé sát đầu vào: “Ừm... Hay là vẽ lên trán đi? Trán thím ấy trông rất tròn, chắc là dễ vẽ lắm đấy.”
"...”
Vưu Tam Muội trong lòng hừ một tiếng: Cái đồ trẻ con thì biết gì chứ? Đây người ta gọi là vầng trán cao rộng, thông minh đấy nhé!
Trần Hạo Nam nuốt nước miếng một cái: “Được rồi, vẽ lên trán vậy, em bắt đầu vẽ đây!”
Giọng điệu của thằng bé vô cùng nghiêm túc, cứ như sắp sửa thực hiện một nhiệm vụ vô cùng trọng đại vậy.
Cả hai đứa nhỏ đều bất giác nín thở...
Trần Hạo Bắc nhìn một hồi, cảm thấy có gì đó không đúng lắm:
“... Cái này là con rùa à? Sao trông chẳng giống gì thế?”
Trần Hạo Nam nhíu đôi lông mày nhỏ xíu lại, rướn người nhìn cho thật gần: “Đúng mà, chắc chắn là...”
“Hù!” Vưu Tam Muội bất ngờ mở mắt ra!
“Á!”
Trần Hạo Nam sợ tới mức giật bắn mình, “bùm” một cái ngã ngồi bệt xuống đất.
Trần Hạo Bắc thì suýt nữa không giữ nổi lọ cồn i-ốt, vội vàng nhảy lùi lại một bước!
Gương mặt nhỏ nhắn của Trần Hạo Nam nhăn nhó lại, sắp sửa bật khóc đến nơi.
Vưu Tam Muội bỗng nhiên lên tiếng: “Đi lấy cho thím cái gương nào.”
“... Dạ?”
Trần Hạo Nam ngớ người ra, những giọt lệ vẫn còn chực trào nơi khóe mắt.
Vưu Tam Muội khẽ nhướng mày: “Thím phải chấm điểm cho tác phẩm này của cháu chứ!”
“Điểm tối đa là mười, cháu có muốn biết mình được mấy điểm không?”
Trần Hạo Nam lập tức đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn khích động đến mức ửng hồng:
“Có ạ! Cháu muốn được chấm điểm!”
Ở trên trường, cô giáo vẫn thường hay chấm điểm vào bài tập cho các bạn, bạn nào được điểm cao còn được cô thưởng cho kẹo nữa. Mà toàn là loại kẹo sữa Thỏ Trắng mua tận trên thành phố về đấy, thơm ngon cực kỳ!
Cũng chính vì thế mà Trần Hạo Nam luôn ôm ấp mong đợi và ảo tưởng vô cùng lớn lao đối với việc được “chấm điểm”.
Chuyện này Vưu Tam Muội cũng tình cờ nghe được khi hai bà chị dâu ngồi buôn chuyện phiếm với nhau mà thôi.
Trần Hạo Bắc vẫn đứng chôn chân tại chỗ, có chút luống cuống không biết phải làm sao, nhưng cậu nhóc vẫn bướng bỉnh giữ vẻ mặt lạnh lùng, trừng mắt nhìn Vưu Tam Muội đầy vẻ không thân thiện. Cái nhìn đó như muốn nói rằng: Đừng hòng tưởng là tôi cũng dễ lừa như thằng Hạo Nam nhé!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
