Mặt Rỗ và Thằng Cột chứng kiến cảnh đó thì cũng tò mò không kém, vội vươn cổ lên hỏi:
“Sao... sao thế anh Sinh, chị dâu vừa nói cái gì với anh thế?”
Mặt Trần Kính Sinh nóng ran như hơ lửa, anh lườm Vưu Tam Muội một cái trông vừa bực dọc vừa buồn cười:
“Đúng là không biết xấu hổ mà! Sao lại có kiểu phụ nữ thiếu hơi tôi là không ngủ được chứ, hứ!”
Vưu Tam Muội: “...”
[Xem ra là mình lo xa quá rồi.]
Mặt Rỗ: “...”
Mẹ kiếp! Cái miệng thối này! Cứ phải hỏi, cứ phải thắc mắc!
Trần Kính Sinh chép miệng vài cái ra vẻ vô cùng “sầu não”, tặc lưỡi mấy tiếng rồi mới “cực kỳ miễn cưỡng” đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vưu Tam Muội.
“Thôi được rồi, được rồi, chao ôi! Vớ phải cô vợ nhát gan nhát cáy thế này thì mấy chú bảo tôi phải làm sao bây giờ?”
“Hết cách rồi, hết cách rồi!”
Dứt lời, anh quay người định dắt tay vợ đi về nhà, còn không quên buông một tiếng thở dài đầy vẻ bất đắc dĩ:
“Xem ra hôm nay mấy anh em mình vô duyên không được tụ tập rồi. Cô vợ nhà tôi sức khỏe kém lắm, lại mắc cái bệnh không ngủ ngon giấc, chuyện lớn đấy chứ chẳng đùa.”
“Để hôm khác đi, hẹn mấy chú hôm khác nhé!”
“Tôi về đây! Mấy chú đi ăn uống vui vẻ nhé, đừng có vì vắng tôi mà mất đi không khí đấy nghe chưa!”
“..."
“..."
Nhìn cánh cổng nhà họ Trần chầm chậm khép lại trong màn đêm tĩnh mịch, lại nghe tiếng ổ khóa vang lên một tiếng “cạch” lạnh lùng, Mặt Rỗ run rẩy khóe miệng hỏi:
“Thằng Cột này, mày thấy nó... có thật sự là không cam lòng đi theo vợ không?”
Thằng Cột lắc đầu: “Tao thì chả thấy có tí gì gọi là không cam lòng cả, tao còn thấy nó đang sướng rơn lên vì được vợ rủ ấy chứ.”
“Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, tao mà có cô vợ trắng trẻo xinh xắn thế kia, lại cứ nằng nặc nũng nịu đòi tao về ngủ cùng, thì tao chắc chắn cũng dí b**i vào đi luôn!”
“Mày có như thế không?” Thằng Cột chân thành hỏi lại.
Mặt Rỗ thống khổ nhắm chặt đôi mắt lại: “Xin mày đừng có tự đâm thêm dao vào tim tao nữa có được không?”
“Thôi, đi nhậu. Tiền thằng ranh đó không trả thì hôm nay tao bớt gọi mấy xiên thịt nướng lại, cố gọi lấy cái mùi thịt nướng mà nhấm nháp vậy.”
“Trọng điểm hôm nay là phải gọi thêm mấy ly rượu trắng! Tối nay mà tao không tự chuốc cho mình say mềm ra thì con mẹ nó, tao chắc chắn cũng mất ngủ tới sáng cho mà xem!”
*
Trần Kính Sinh cứ thế nắm tay Vưu Tam Muội một mạch đi thẳng về phòng. Mọi căn phòng trong nhà họ Trần lúc này đều đã tắt đèn tối om.
Hai vợ chồng ăn cơm xong không về phòng bật đèn, nên bên trong cũng chỉ là một màu đen đặc.
Duy chỉ có một luồng ánh trăng bàng bạc mờ ảo chiếu qua ô cửa sổ, hắt xuống nền nhà.
Nhưng chẳng ai trong hai người cảm nhận được chút ánh sáng mát mẻ nào, ngược lại chỉ thấy lồng ngực cứ phập phồng bức bối và nóng rực lên.
Và thế là, Vưu Tam Muội bỗng nhiên thấy lồng ngực mình hơi khó thở thật.
Bao nhiêu cái suy nghĩ đen tối không trong sáng trong đầu Trần Kính Sinh vừa nãy ngay lập tức bị quét sạch. Anh cuống cuồng nói:
“Nhanh, nhanh lên, lên giường ngồi ngay đi!”
“Quạt đâu rồi, cái quạt đâu...”
“Chậc, cô đúng là! Hôm nay trời oi bức thế này, ăn cơm xong chạy ra ngoài làm cái gì không biết? Tôi quạt cho cô đây, cô nằm im đừng có cựa quậy nữa!”
Anh vớ lấy chiếc quạt mo cau đã thủng một lỗ treo trên tường, chẳng dám ngồi xáp lại quá gần Vưu Tam Muội, chỉ sợ che mất lối thông gió của cô.
“Cô cứ từ từ thở, để tôi quạt một lúc rồi tôi đi mở hé cửa sổ ra thêm chút nữa cho mát.”
“Trong phòng hai thằng nhóc kia có cái quạt máy đấy, nhưng thầy thuốc bảo sức đề kháng của cô yếu lắm, nhỡ bị gió lùa nhiễm lạnh thì lại dễ ốm hơn người bình thường...”
Ngay lúc này, Vưu Tam Muội đã từ từ lấy lại được nhịp thở đều đặn.
Cô liếc mắt nhìn anh, đôi mắt vì vừa mới khó chịu nên còn vương một tầng sương ươn ướt:
“Sao anh lại... nhớ rõ lời thầy thuốc dặn thế?”
“Thầy thuốc còn dặn gì nữa?”
“Còn dặn là...”
Trần Kính Sinh lập tức sực tỉnh, anh vội vàng quay mặt đi chỗ khác: “Tôi chẳng biết gì cả.”
“Mấy cái câu vừa rồi cũng là do tôi vô tình nghe được thôi, chứ tôi chẳng có chủ tâm nghe ngóng gì đâu!”
“Vậy chuyện anh đang quạt mát cho em bây giờ, cũng không phải là anh có chủ tâm muốn chăm sóc em sao?”
Vưu Tam Muội bật cười thành tiếng.
Trần Kính Sinh im không nói gì.
Vưu Tam Muội run rẩy vươn tay ra, nhẹ nhàng chộp lấy cổ tay rắn rỏi nổi rõ những khớp xương của anh, giả vờ như đang bị dọa sợ:
“Ôi chao, Kính Sinh! Tim anh đập nhanh quá này”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)