Nhờ câu chốt hạ của Hứa Lệnh Hoa, cái vụ "ma quỷ" coi như được lật sang trang, kết thúc hoàn toàn.
Nhưng hai anh em Trần Hạo Bắc và Trần Hạo Nam ăn bát mì tối nay rõ ràng là chẳng thấy ngon miệng chút nào.
Trần Hạo Nam không nhịn được đành lên tiếng cằn nhằn:
“Mẹ ơi, hôm nào đó nhà mình có thể đừng ăn cùng một món đến hai lần trong ngày được không ạ?”
“Mì này cứ dính dính vào nhau sao ấy... Ăn xong liệu có bị Tào Tháo rượt không mẹ?”
Cát Chiêu Đệ lườm con một cái sắc lẹm: “Nhà mình đang ở hoàn cảnh nào mà mài còn đòi hỏi? Có đồ cho vào mồm là tốt lắm rồi, còn bày đặt kén cá chọn canh cơ đấy?”
“Đi tướt thì cứ đi! Cứ coi như là để hạ sốt đi!”
Trần Kính Sinh nghe đến đó thì nhíu mày, anh theo bản năng liếc nhìn sang bát mì của Vưu Tam Muội.
“Này."
Anh hạ giọng xuống mức thấp nhất, gần như là đang thì thầm vào tai cô: “Cho tôi nếm thử sợi mì trong bát của cô xem nào...”
Vừa nói anh vừa định vươn đũa gắp thử.
“À dạ.”
Vưu Tam Muội nghe vậy liền cầm đũa gắp lên một sợi mì, đưa thẳng đến tận miệng anh: “Này, anh nếm thử đi.”
“...”
Trần Kính Sinh phải nắm chặt cái bát trong tay để giữ bình tĩnh, tròng mắt anh khẽ liếc sang một bên, rồi ngoan ngoãn há miệng đón lấy sợi mì từ tay cô.
“Được rồi, cô cứ ăn tiếp đi.”
Anh lại cắm cúi lùa mì vào miệng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Vưu Tam Muội thấy lạ bèn hỏi: “Sao anh lại đòi nếm thử mì của em? Hay là để em cũng nếm thử bát của anh nhé?”
Trần Kính Sinh vội vàng lấy tay che kín miệng bát lại: “Nếm với náp cái gì, phần của ai người nấy ăn, cô cứ ăn cho ngoan cái bát của cô là được rồi!”
Bát của anh rõ ràng là có lẫn mì thừa.
Hừ, đúng là hai người bà đàn bà lòng dạ hiểm độc, lúc nào cũng thích dùng tiếng rống sư tử Hà Đông để áp đảo người khác. Đây rõ ràng là công báo tư thù, nhân cơ hội để trả đũa anh mà!
Đâu phải là anh lười biếng, chẳng muốn động tay vào việc gì. Rõ ràng là do mọi người trong nhà lúc nào cũng chê bai anh làm cái này hỏng, làm cái kia dở. Định ra rửa mấy cái bát thì lại bị chê là rửa không sạch, thế thì anh còn làm để làm gì nữa? Tại sao lại thấy chướng mắt khi anh được ăn không ngồi rồi cơ chứ?
Cái nhà này căn bản là chẳng có ai cần đến anh cả.
“...”
Trần Kính Sinh nhai mì chậm dần lại, bất giác liếc trộm Vưu Tam Muội một cái.
Thế còn cô thì sao...?
Hôm nay cô quả thật đã thay đổi rồi, thay đổi đến mức khó tin, chẳng trách hai thằng nhóc con kia lại bảo cô bị ma nhập.
Hơn nữa, hôm nay cô còn chủ động bảo anh xỏ giày cho cô.
Điều đó... có phải chứng tỏ là cuối cùng cô cũng coi anh như người đàn ông của đời mình rồi không?
Cô biết người mình gả là Trần Kính Sinh - chứ không phải gả cho cái nhà họ Trần, nên cô mới muốn đối xử tốt với anh và cũng muốn dựa dẫm vào anh nhất, đúng không?
Vưu Tam Muội bỗng nhiên rướn người sát lại gần, thủ thỉ bên tai anh như đang sẻ chia một bí mật:
“Em định ăn ít một chút thôi, để tí nữa về phòng còn bụng mà ăn quả táo anh mang về cho em nữa chứ, hắc hắc...”
Trần Kính Sinh nghe xong mà đứng hình mất mấy giây, phải cố nhịn lắm mới không bị sặc ho sụ sụ như hồi trưa.
Tự dưng anh cảm thấy sợi mì trong miệng sao mà dẻo dẻo dính dính lạ thường, nó dính chặt vào tận cuống họng anh, dính đến mức làm cho lòng anh cũng trở nên bùi ngùi, mềm nhũn theo.
“Trần Viên Viên! Bím tóc của con lại nhúng vào bát canh rồi kìa!”
Cát Chiêu Đệ mất kiên nhẫn quát tướng lên: “Mẹ đã bảo là cắt bớt đi cho nó gọn gàng mát mẻ rồi mà cứ nằng nặc đòi để dài. Làm gì có ai rảnh rỗi mà ngày nào cũng chải chuốt, thắt bím cho con hả?”
Trần Viên Viên chu cái mỏ nhỏ lên thật cao: “Con thích để tóc dài, tại sao phải cắt ạ?”
Cát Chiêu Đệ lườm con gái một cái rõ dài: “Để tóc dài thì có gì tốt đẹp chứ? Trông cái kiểu này là biết chưa từng bị người ta túm tóc đánh nhau bao giờ rồi!”
Hồi nhỏ, nhà mẹ đẻ của chị đông anh chị em nên "náo nhiệt" hơn nhà họ Trần bây giờ nhiều. Cũng may chị có cái tính nóng như Trương Phi, hễ động vào là nổ như pháo tết nên mới không bị lũ anh chị em đó bắt nạt đến chết.
Hoàn cảnh nhà Dương Thúy Liên cũng sàn sàn như Cát Chiêu Đệ, chị lập tức gật gù hùa theo:
“Viên Viên à, mẹ cháu nói đúng đấy, để tóc dài vướng víu lại còn rắc rối lắm.”
“Cháu nhìn xem, từ mẹ cháu, bác cho đến cả bà nội, ai cũng cắt tóc ngắn củn đây này, có ai rảnh rỗi mà biết tết tóc đâu. Nếu cháu không muốn đầu bù tóc rối thì tự mình học cách mà tết, không thì tốt nhất là cắt phăng đi cho nhẹ nợ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

