“Cháu cũng muốn khoản tiền này.
Nhưng bác sĩ nói trong xưởng có nhiều bụi bặm, nếu cháu ở thời gian dài trong xưởng sẽ không tốt cho cơ thể.” Đồng Nghiên tỏ vẻ buồn rầu: “Cảm ơn xưởng trưởng hậu ái.
Chờ khi cháu trở lại, nhất định cháu sẽ dốc sức làm việc, tranh thủ lần sau dành danh hiệu tiên tiến.”“Được rồi! Bác cũng không níu giữ cháu nữa.”Nhà họ Đồng, Đồng Đại Hoa vừa để cái cuốc xuống thì thấy vợ mình đang lén lút bên ngoài cửa sổ, thò đầu vào không biết đang nhìn cái gì."Kim Mai." Đồng Đại Hoa gọi một tiếng.Diệu Kim Mai vội làm động tác im lặng: "Suỵt!"Đồng Đại Hoa hạ giọng, chậm rãi đi về phía bà ấy, nhẹ giọng hỏi: "Sao thế?""Nghiên Nghiên đã về." Diệu Kim Mai đi đến góc bên cạnh, rời xa phòng của Đồng Nghiên.Đồng Đại Hoa lau mồ hôi, trong mắt toát lên vẻ lo lắng: "Có phải cơ thể không thoải mái không? Hôm qua tôi đã nói cho con bé nghỉ ngơi, tạm thời không cần làm việc.""Không phải, tôi thấy vẻ mặt con bé hồng hào, tinh thần rất tốt.
Điều kỳ lạ là con bé ôm không ít vải dệt đi vào, cũng không biết đang làm gì bên trong." Diệu Kim Mai vừa dứt lời thì thấy Đồng Nghiên mở cửa đi ra.Đồng Nghiên duỗi thắt lưng, ngáp một cái.
Người bình thường đều luyến tiếc công việc ổn định như vậy.
Vì vậy, cô phải kiếm được tiền trước rồi mới nói cho họ..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

