"Cái radio này là của Đường Vĩ mà.
Cậu mượn của anh ấy thì trả lại cho anh ấy đi chứ.
Còn đưa cho tớ làm gì?”“Cái này đúng là của Đường Vĩ, nhưng là do cậu tự động đi tìm anh ta hỏi mượn.
Trước giờ tớ không nghĩ tới sẽ đi mượn thứ này của Đường Vĩ.
Cậu mượn đồ của anh ta xong lại trực tiếp cầm đến nhà tớ.
Cô ta không thèm tự nguyện hèn mạt theo đuổi hắn ngay lúc này đâu!“Sáng ra đã ầm ĩ cái gì? Sao còn không làm việc đi?” Một thanh niên mặc áo sơ mi bước vào.Thanh niên đó xách theo một cái cặp, hắn đeo mắt kính gọng vàng, vẻ ngoài cũng khá bảnh.
Nhìn thấy Đồng Nghiên, mắt hắn lóe sáng.“Đồng Nghiên, em khỏi bệnh chưa? Sao không nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa?”Nhìn thấy người đàn ông này, cả người Đồng Nghiên phát run.Trước khi tới đây cô đã xây dựng cho mình tâm lý thật tốt, để bản thân không còn dính dáng gì với tên tra nam này nữa.
Kiếp trước là do cô không biết nhìn người, hiện tại đôi mắt này đã được gột rửa, cô không được làm bẩn đôi mắt mình lần nữa.Bây giờ đã là xã hội pháp chế, cô không thể làm chuyện giết người linh tinh để trả thù được.
Với lại cô càng muốn thay đổi vận mệnh người thân của mình và Hạ Quân hơn, so sánh với nhau thì tên đàn ông này cũng không quá quan trọng..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)