Đời trước anh ấy vì cô mà thủ thân mười năm, không biết sau khi cô mất, anh ấy có tìm người phụ nữ khác không.
Dù vậy, tình cảm mà anh dành cho cô, cô vẫn luôn trân trọng và nhớ kỹ.Thôn Hạ gia cách nơi này không xa.
Nếu có cơ hội, cô muốn đi xem tình huống nhà anh.Đồng Đại Hoa vác trên vai một cái cuốc về nhà.
Vô số lần tỉnh lại giữa đêm, nhớ đến hình ảnh ấy, cô đều đau khổ khóc thành tiếng.Cô hiểu tại sao mẹ cô chịu đả kích lớn như vậy.
Vì sự ra đi của ba mà trở nên điên điên khùng khùng, khóc nhiều khiến đôi mắt bị mù.Ba, kiếp này không được bỏ lại chúng con nhé.“Nghiên Nghiên, con làm sao vậy? Sao lại khóc?” Đồng Đại Hoa vứt cái cuốc xuống đất, ông nhìn thấy Đồng Nghiên lau nước mắt, liền vội vàng lo lắng đi tới nhìn cô.Trên tay ông đều là bùn, không dám đụng vào gương mặt trắng nõn non mịm của con gái.
Ông chỉ có thể đứng trước mặt cô, lo lắng nhìn cô.Đồng Nghiên lau nước mắt trên mặt, nhìn Đồng Đại Hoa, cô tươi cười nói: “Con vừa bị bóng đè, con sợ quá, may mắn ba đã trở về.”“Không có gì thì tốt, làm ba sợ muốn chết.” Đồng Đại Hoa thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Thân thể con còn chưa có tốt đâu, nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi!".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
