“Con mụ Trần Hồng này ác ôn thật đấy, không biết nửa đêm lương tâm có cắn rứt không nữa.”
“Chứ sao nữa, Chân Thắng Lợi cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, con gái ruột của mình mà cũng nỡ đối xử thế.”
“Phì! Đồ vô lương tâm.”
Chân Châu cong môi cười, đám phụ nữ sẽ nói gì thì cô cũng có thể tưởng tượng ra được phần nào, điều này khiến tâm trạng cô suốt dọc đường đi vô cùng tốt.
Lúc này, trên ruộng ngô đã có một nhóm nông dân giản dị bắt đầu một ngày lao động cực nhọc. Làm ruộng ư? Chuyện này Chân Châu chịu thôi. Cân nhắc một chút, Chân Châu đi vòng ra ngọn núi phía sau.
Núi phía sau có một dòng suối nhỏ trong vắt. Nhờ có gợi ý của cốt truyện, Chân Châu nhanh chóng tìm thấy, cô ngồi xổm bên dòng suối, lấy khăn tay ra cẩn thận rửa mặt.
Dáng vẻ của nguyên chủ giống cô đến tám phần, chỉ là điều kiện sống quá khổ cực nên trông có vẻ xanh xao vàng vọt, suy dinh dưỡng. Chân Châu rửa mặt sạch sẽ, sau đó lại tháo bím tóc ra cẩn thận chải lại cho gọn gàng, xong xuôi mới ngồi lên một tảng đá bên suối, bắt đầu điểm lại cốt truyện.
Nữ chính muốn gả lên tỉnh thì cứ để cô ta đi, mục đích của Chân Châu quay lại cũng không phải là cướp lại mối hôn sự này.
Nhưng mà nói thì dễ, làm mới khó, trước tiên gia đình nguyên chủ đã là một cửa ải khó nhằn cần giải quyết. Chân Châu ngẫm đi ngẫm lại, không nhịn được hỏi hệ thống: “Thật sự không định cho tôi biết kỹ năng là gì sao?”
Hệ thống: [Xin lỗi ký chủ nhé...]
Được thôi, mở màn bằng một ván bài nát, tất cả đành phải dựa vào bản thân vậy.
Chân Châu nghĩ ngợi một hồi thì bắt đầu buồn ngủ. Trước khi lơ mơ thiếp đi, cô chợt nhìn thấy bên bờ suối có một dây leo dưa chuột, trên đó vẫn còn lủng lẳng một quả dưa chuột nhỏ xanh rì.
Chân Châu vui vẻ ngắt lấy, dùng con dao nhỏ mang theo bên người thái lát mỏng đắp lên mặt, bây giờ không có tiền mua mỹ phẩm dưỡng da, đành dùng tạm thứ này vậy.
Gió thanh mát mẻ xua tan đi cái nóng nực của mùa hè gắt gao, Chân Châu nằm trên tảng đá lớn bên bờ suối chưa được bao lâu thì cơn buồn ngủ ập đến, cô thực sự đã ngủ thiếp đi.
...
Cũng không biết qua bao lâu, Chân Châu bị đánh thức bởi một trận tiếng sột soạt. Cô mơ màng mở mắt ra thì liền thấy một bóng người cao lớn dường như đang đứng ngay bên cạnh mình. Cảm giác cảnh giác mang tính phản xạ có điều kiện khiến Chân Châu lập tức tỉnh táo lại, cô đột ngột đứng phắt dậy từ trên tảng đá: “Anh...”
Đáng tiếc chữ “anh” còn chưa kịp nói hết, Chân Châu đã trượt chân, đứng không vững, cả người lảo đảo ngã nhào xuống. Mắt thấy sắp sửa vồ ếch đến nơi thì người nọ đột nhiên kéo cô lại, lúc này Chân Châu mới tránh được số phận “hôn đất mẹ”.
[Đang mở cánh cửa không gian tùy thân, tốc độ 1%/s]
Chân Châu: ???
Cái gì cơ?
Khoảnh khắc cô đứng vững chân, người nọ cũng nhanh chóng buông cô ra, âm thanh của hệ thống cũng đột ngột im bặt. Chân Châu hơi bối rối, dường như cô vừa nghe thấy bốn chữ “không gian tùy thân”, đây chính là một món bảo bối tốt mà!
Cô định thần nhìn về phía đối diện, lúc này mới nhìn rõ người đứng trước mặt là một người đàn ông cao lớn, cao hơn cô cả một cái đầu. Mày rậm mắt lạnh, quai hàm góc cạnh cùng những bó cơ rắn chắc không chỗ nào không toát lên hormone nam tính mãnh liệt, chỉ là đồng thời cũng viết rõ bốn chữ to đùng: “Người lạ chớ gần”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)