Ngay lúc Chân Châu đang soi gương, cửa phòng “rầm” một tiếng bị đẩy ra, Trần Hồng bước vào, thấy người trên giường thì ngẩn ra.
“Tỉnh rồi à?”
“Tỉnh rồi thì dậy đi! Nhìn xem mày cành vàng lá ngọc đến mức nào kìa! Nằm ườn ra đó hai ngày rồi đấy!”
Chân Đường và người bố nguyên chủ nghe thấy tiếng động cũng vội vàng chạy tới. Chân Châu rốt cuộc cũng diện kiến vị “nữ chính được trời chọn” trong truyền thuyết, quả nhiên... mang một gương mặt bạch liên hoa chuẩn mực.
“Chị, chị tỉnh rồi à?”
Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô em gái kế này, Chân Châu liền nhớ đến thời điểm trước khi cô gia nhập Cục Xuyên Nhanh, cô cũng từng có một đứa em gái kế. Những ký ức tồi tệ thuở xưa ùa về trong tâm trí, cô liền kịp thời cắt đứt dòng suy nghĩ.
Chân Châu không nói gì, nhưng Trần Hồng vẫn đang đứng đó gào thét: “Chỉ là xin mày hai xấp vải để may quần áo cho em mày thôi, thế mà mày dám sầm mặt làm mình làm mẩy với tao. Sao hả, cái nhà này bạc đãi mày hay gì? Mày tự xem lại đi, lần này mày ốm lại tốn của nhà một đống tiền, mới xin mày hai xấp vải thì làm sao nào?”
Chân Châu đại khái đã hiểu rõ toan tính trong lòng Trần Hồng. Cô quay sang quan sát thái độ của Chân Thắng Lợi và Chân Đường, Chân Thắng Lợi ngồi im lặng trên ghế đẩu không nói một lời, dường như đã quá quen thuộc với cảnh tượng này, còn Chân Đường, cô ta cúi gằm mặt, biểu cảm tủi thân vô cùng.
Cô ta vò vò ngón tay, tiến lên khuyên nhủ Trần Hồng: “Mẹ... Bỏ đi mẹ, nếu chị không muốn, con sẽ nghĩ cách khác vậy...”
Chân Châu nãy giờ vẫn im lặng, trong mắt Trần Hồng thì việc này mười phần đã nắm chắc chín, đợi khi cô mở miệng, nhất định là sẽ ngoan ngoãn giao vải ra.
Chỉ là chẳng ai ngờ, Chân Châu nãy giờ vẫn lặng thinh lúc này lại đột ngột ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ với bà ta: “Dì, xấp vải đó đã hết từ lâu rồi. Dịp Tết năm ngoái, dì bảo muốn mua giày mới cho em gái, lúc đó dì đã lấy hai xấp vải trong tủ đem ra chợ đen bán cho người ta rồi, dì quên rồi sao?”
Chân Châu vừa dứt lời, sắc mặt Trần Hồng thoắt cái đã tái mét.
Chân Thắng Lợi và Chân Đường đồng loạt kinh ngạc nhìn về phía Trần Hồng.
Trần Hồng trăm miệng cũng không thể chối cãi: “Tôi, tôi không có! Hai người đừng có nghe con ranh này nói bậy!”
****
Từng lời của Chân Châu hoàn toàn nhắm thẳng vào những điểm yếu cốt lõi mà Chân Thắng Lợi và Chân Đường quan tâm nhất để ra đòn.
Người nông dân chất phác ấy đã khổ sở cả một đời, chưa từng dám bước nửa bước vào chợ đen, cũng chính vì thế mà gia cảnh nhà họ Chân ngày một lụi bại, còn Chân Đường, hiện tại cô ta đang quyết tâm muốn có hai xấp vải đó, thế mà dùng hai xấp vải đẹp như thế để đổi lấy một đôi giày mà cô ta vốn chê bai, thử hỏi cô ta làm sao không thấy uất ức cho được?
Trong nhà bắt đầu nổ ra tranh cãi. Chân Châu chỉ dùng vài ba câu đã tống khứ được ba người bọn họ, sau đó bước xuống giường đi ra ngoài. Cô đưa mắt đánh giá quanh một vòng cái sân nhỏ mộc mạc này, nơi đâu cũng toát lên vẻ bần hàn của gia đình.
Loa phát thanh trong thôn lúc này vẫn đang vang lên những bài hát mới của thời đại. Năm 1979 rồi, kỳ thi đại học đã được khôi phục, thế mà Chân Thắng Lợi vẫn nhát như chuột chẳng dám tiến lên một bước, gia cảnh nhà này không khấm khá nổi rồi.
[Chúc mừng ký chủ nhận được 100 điểm kinh nghiệm! Sự ghen tị, tức giận, phẫn nộ của phe phản diện, cùng những chuỗi cảm xúc nảy sinh do cô gây ra đều có thể chuyển hóa thành điểm kinh nghiệm, điểm kinh nghiệm đóng vai trò then chốt trong quá trình phát triển cốt truyện sau này, cô hãy sử dụng thật tốt nhé.]
Chân Châu khẽ bật cười thành tiếng, vừa mở màn đã có ngay 100 điểm kinh nghiệm, thật sảng khoái!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


