Cơm trắng thì không có, nhưng có thịt có trứng, Chân Châu đã mãn nguyện lắm rồi. Dạ dày phải chịu đựng đói khát mệt mỏi suốt cả ngày trời nay cuối cùng cũng được vỗ về lấp đầy.
Lúc cô bưng đồ ăn ra đã có chút háo hức nóng lòng. Thịt kho tàu béo mà không ngấy, cắn một miếng, Chân Châu suýt nữa thì khóc vì cảm động.
Chân Đường tự cấu mạnh vào lòng bàn tay, ép mình phải nhắm mắt lại.
Chân Châu hoàn toàn không hay biết gì về tất cả những chuyện này. Cô đánh chén thỏa thuê trọn một đĩa thịt và hai quả trứng, bắt đầu vạch ra những dự định cho ngày mai.
Có không gian rồi, không lo thiếu chỗ cất giấu đồ tốt. Bước đầu tiên, gom tiền sắm một chiếc xe đẩy nhỏ.
Người khác đi chợ đen được thì cô cũng đi được! Cứ với tay nghề này của mình, ra khu chợ nhỏ ở trấn Đào Am bày hàng kiểu gì chẳng kiếm bộn tiền. Về phần vốn đầu tư ư...
100 điểm kinh nghiệm đổi 1 đồng, đắt thì đắt thật, nhưng một khi tạm thời vẫn chưa thoát khỏi số kiếp phải sống ở nhà họ Chân, thà rằng cứ coi ba người họ là công cụ kiếm tiền đi. Điểm kinh nghiệm có thể chắt bóp từ sự tức giận, ghen ghét của đối phương. Chân Châu từ từ nảy ra chủ ý, cùng lúc đó, cơn buồn ngủ cũng ập tới...
Còn phía bên kia, Giang Diễn lúc này mới vừa vặn ăn xong bữa tối.
Chị cả Giang ngồi trước bàn nhìn em trai mình ăn uống ngấu nghiến, trong lòng vừa áy náy vừa xót xa: “Ăn chậm thôi, trong nồi vẫn còn.”
Đứa em trai này thực sự bị chị làm liên lụy quá nhiều. Gia cảnh lại bần hàn, lớn ngần này rồi vẫn chưa được ăn no lấy mấy bữa. Làm lụng vất vả cực nhọc suốt một ngày trời về nhà, cũng chỉ được gặm bánh ngô khô khốc và nhai gạo lứt.
“Em Diễn, có muốn húp chút canh không? Chị nấu canh nấm hái ngoài sân cho em nhé?” Thấy Giang Diễn nhai cơm khô không khốc mà gân xanh nổi cả lên cổ, chị cả Giang thật sự không đành lòng mà nói.
“Không cần đâu, em uống nước là được. Đám nấm đó để ngày kia đem đi đổi lấy tiền mua thuốc cho chị.” Nghe thế, chị cả Giang càng thở dài não nuột, quay mặt lau nhẹ khóe mắt, cũng không muốn làm em trai thêm buồn nên đành ngậm ngùi im bặt.
Giang Diễn ăn vội hai ba miếng cơm rồi định xuống kháng đi dọn dẹp, chị cả Giang bỗng cản lại: “Em bỏ xuống đấy, mệt mỏi cả ngày rồi, đi tắm rửa rồi ngủ đi!”
“Em dọn xong rồi ngủ.”
“Bỏ xuống!” Chị cả Giang bực mình. Giang Diễn đành buông xuống, lại ngồi yên lặng trước bàn kháng.
Chị cả Giang dịu giọng: “Em Diễn, chuyện lần trước chị nói với em, em đã suy nghĩ kỹ chưa. Chị nghe ngóng được rồi, cô gái nhà họ Chân đó tính nết cũng không tồi, người vừa chăm chỉ lại chịu thương chịu khó.
Cô ấy là do người vợ trước sinh ra, chắc bà mẹ kế cũng hắt hủi đối xử tệ bạc. Nếu em ưng bụng, chị sẽ nhờ người sang thưa chuyện, chuyện này liền thành, có được không?”
Chị cả Giang dứt lời, khóe mày Giang Diễn bỗng giật giật. Chăm chỉ chịu khó á? Anh hồi tưởng lại bộ dạng mình bắt gặp hồi trưa, nhìn kiểu gì cũng không giống một cô gái nông thôn mộc mạc chịu khó, rồi lại nhớ đến cái vị trí vô tình đụng chạm phải trên núi...
“Để sau đi chị, với điều kiện này của em, người ta chắc gì đã đồng ý.” Chàng thanh niên cao lớn lầm lì bỗng thấy mặt hơi nóng ran. Chẳng muốn tiếp tục chủ đề này nữa, anh đứng phắt dậy đi thẳng ra khỏi phòng.
“Haizz.” Chị cả Giang thở dài cái thượt. Nhìn hũ thuốc màu trắng trên bàn, thâm tâm xót xa chua chát một mảnh, đứa em trai tội nghiệp của chị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

