Trong viện đều toàn nữ nhân đã thành tinh, vả lại đều là người quen biết chuyện này không cần phải khách sáo. Chị nói thẳng: “Đúng vậy, em qua đây lại nhờ chị nói giùm.”
Động tác của Lưu Hiểu Hồng cứng lại, “Làm mai?”, chị Lưu cảm thấy có chút không thích hợp: “Chị nhớ là em gái của cô không phải cùng người kia…Vương Bân? Không phải muốn kết hôn với cậu ta sao?”
Kiều Yên chua xót cười: “Nếu chuyện này mà thành thì em cần gì tìm đến chị!”
“Không thành a?” Lưu Hiểu Hồng kinh ngạc, lại cảm thấy có chút buồn cười, “Cái này đã là cái thứ tám!”
“Đúng vậy.” Trong lòng Kiều Yên rất áy náy, chị Lưu đã làm mai mười mấy năm nay, phòng chừng chưa gặp người nào bắt bẻ người như em cô đi.
Nghĩ nghĩ, bàn tay chị sờ vào túi quần, trực tiếp đưa cho Lưu Hiểu Hồng hai đồng tiền!
Lưu Hiểu Hồng giật mình, vội vàng đẩy ra từ chối.
Kiều Yên đẩy tay chị ra: “Kiều Lộ thật không có cách gì khác, chỉ có thể phiền chị lại nhọc lòng tìm người được được cho em ấy, em chỉ biết trọng cậy vào chị.”
“Không được, cô đây làm gì? Hai nhà chúng ta quan hệ thế nào, cô còn khách khí với tôi như vậy!”
“Chị Lưu, đã nửa tháng, nửa tháng qua, việc này đã làm chậm trễn rất nhiều chuyện của chị, chị nhận lấy đi!”
“Thu cái gì mà thu, cô còn xem chị là người ngoài?” Lưu Hiểu Hồng không thuận theo.
“Không, chính vì chúng ta thân cận nên mới đưa chị cái này.”
Thời buổi này, mời bà mối giới thiệu đều phải tốn rất nhiều tiền, Kiều Yên sợ mình nợ nhân tình cho dù là thân thích cũng không được.
“Cô yên tâm, cho dù cô không đưa tiền cho chị thì chị khẳng định cũng sẽ tìm cho em cô một mối tốt nhất!” Lưu Hiểu Hồng vỗ ngực nói.
Sao phía trước không nói như vậy đi, Kiều Yên chửi thầm, trên mặt lại tủm tỉm cười: “Phiền toái chị rồi.”
“Không có gì! Cô khách khí rồi.” Đem tiền cất vào túi, Lưu Hiểu Hồng cảm thán: “Cô đối với em mình cũng thật để bụng.”
Kiều Yên chua xót cười: “Không còn biện pháp khác, ai bảo cô ấy là em tôi chứ.”
Bên này, Kiều yên đang sốt ruột chờ thư của chị Lưu, bên kia Kiều Lộ thì không hề hay biết một chút này. Vì đã nghỉ việc, nên mỗi ngày cô đều có một bó thời gian. Mỗi ngày cô đều mai con trai đi dạo thành phố khảo sát thị trường.
Sau hai ngày khảo sát và tự hỏi bản thân thì Kiều Lộ đã xác định được ba phương án.
Phân tích tới phân tích lui, nhoáng một cái đã hai ngày trôi qua. Kiều Yên cũng không nhắc cô cái gì, yên lặng đến chút quỷ dị. Nhưng cô chẳng bận tâm chút nào, cô cho rằng Kiều Yên đã quên,
Quả nhiên, trong khi Kiều Lộ đắc chí cho rằng mình tránh được một kiếp, thì Kiều Yên ra đại chiêu.
Hôm nay, khi về nhà, Kiều Lộ thấy anh rể nấu cơm ở bên hông nhà, cô buồn bực mà đi lên trước, còn chưa kịp hỏi, trong phòng đã có người triệu hồi cô.
“Kiều Lộ! Kiều Lộ! Em đã về rồi à, mau vào đây!”
Kiều Lộ giương mắt, nhìn khuôn mặt xán lạn, nhiệt tình ở đối diện.
Trong lòng cô lộp bộp, kinh ngạc sửng sốt: “Chị Lưu? Sao chị lại tới đây?”
Lưu Hiểu Hồng đứng dậy, kích động kéo Kiều Lộ vào phòng, khuôn mặt đầy nếp nhăn cười rộ lên thật giống như đóa hoa cúc Châu Phi nở rộ.
“Tới tới tới, Kiều Lộ, chị chờ em lâu rồi đấy, sao bây giờ em mới về nhà, chị hôm nay tới đây mang cho em rất nhiều đồng chí nam ưu tú nha, mau lại đây chọn này, khẳng định sẽ có người em thích!”
Ảaaa àaaa, đây là tư thế hôm nay cô không chọn được người là không ta cho cô đây mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)