Phùng Hà Hương: Anh là ma quỷ sao? Thuốc là do Từ Thuý Liên bỏ vào, báo cảnh sát gì chứ, với cả cảnh sát cũng sẽ không quan tâm loại chuyện như vậy đâu.
Bà ta lạnh mặt, tức giận đến phát run: “Dù sao tôi đã nhắc nhở cậu rồi, nếu như người trong nhà cậu đồng ý thì lấy về nhà đi.”
Sẽ không có người trong sạch nào chịu lấy người đàn bà dâm đãng như vậy về nhà để bị mất mặt.
Cố Thời Úc nói: “Tôi sẽ cưới, chuyện cưới hỏi của tôi tự tôi có thể quyết định.”
Diệp Thu Thu thật sự muốn tặng anh một tràng pháo tay, người đàn ông này nhìn có vẻ thờ ơ nhưng vào lúc nên lên tiếng, anh còn biết chọc người khác hơn cả cô, về điểm này, cô càng hài lòng với Cố Thời Úc hơn.
Chưa dừng lại ở đó, Cố Thời Úc quay sang hỏi Diệp Thu Thu: “Em và người trong nhà đã ồn ào thành như vậy, tiếp tục ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì, không cần thiết phải chịu đựng thêm hai ngày, có muốn tới nhà trọ tôi thuê ở không?”
Ừm... Đến chỗ nhà trọ ư?
Diệp Thu Thu quay đầu nhìn Cố Thời Úc: “Chỉ hai ngày mà anh cũng không chờ được sao?”
Cố Thời Úc: Một cô gái nhỏ như cô nói lời này cũng không xấu hổ sao.
Cố Thời Úc quay mặt: “Em đang nghĩ gì vậy? Chỉ một mình em ở thôi.”
Xem tình hình này, anh sợ cô ở trong nhà chịu uất ức, ngồi ngốc trong nhà cũng không được thanh tĩnh.
Dù sao hôm sau sẽ đi kết hôn, Diệp Thu Thu cũng không muốn ngây người ở trong nhà, cô vào nhà dọn ra mấy bộ quần áo liền đi ra: “Đi thôi.”
Phùng Hà Hương đuổi theo tới cửa ra vào, gọi to: “Tao sẽ không đồng ý chuyện hôn sự của mày, trong nhà cũng sẽ không chấp nhận, tuyệt đối sẽ không đãi tiệc cho mày, cũng không cho mày từ trong nhà gả ra.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

