Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Thu Thu vừa bước chân vào nhà đã bắt gặp Phùng Hà Hương mặt mày sa sầm ngồi trên ghế sô pha.
Bà ta khó chịu nói: "Sáng mai mày đến đồn công an xóa án để người ta thả chị dâu mày về nhà!"
Chuyện nhỏ như cái hĩn mà nó cũng dám báo án vu khống chị dâu à?
Dân thường mua bán người, nó còn ngại lão Diệp chưa đủ mất mặt?
Cứ cho là vừa mắt ngoại hình của nó thì cha mẹ đàng trai cũng không có khả năng chấp nhận một đứa con dâu hư hỏng.
Người cùng lứa bọn họ đều rất chú trọng nhân phẩm và danh tiếng.
"Không phải mày trách chị dâu tìm cho mày một ông chú già về làm chồng à? Với tai tiếng hiện tại, mày nói thử xem mày muốn tìm hạng người gì? Tao ôm cái mặt mo đi tìm chồng cho mày thì cũng phải xem người ta có chịu cưới hay không?"
Diệp Thu Thu xuyên không tới đây, Phùng Hà Hương đối xử tệ với cô thì ngược lại cô cũng không cần tỏ ra khách sáo. Bà ta sốt ruột muốn gả cô ra ngoài chỉ e là sợ cô ảnh hưởng đến danh tiếng nhà họ.
Vì bị người từ hôn cố ý hãm hại nên chủ nhân thân thể này mới phải chịu tiếng xấu, mà trong chuyện này không thiếu sự ngầm thừa nhận của nhà họ Diệp lẫn hành động tung tin vịt của nhà họ Tống.
Cô nói: "Bắt gian phải có tang chứng vật chứng, các người nói tôi bồ bịch với đàn ông, có chứng cứ không? Chỉ bằng mỗi viên thuốc mà đã kết luận hả? Sao mấy người không đi tra nguồn gốc của thứ thuốc đó đi, tra xem là ai hãm hại tôi? Tòa xử tội còn cần có chứng cứ xác thực, mấy người chỉ dựa vào viên thuốc đã hắt bát nước bẩn này lên người tôi, tôi không nhận. Tôi mà bắt được ai tung tin đồn nhảm nhất định sẽ nhét viên thuốc vào túi xách của ả, để xem bố mẹ với chồng ả xử sự thế nào!"
Phùng Hà Hương phát cáu: "Giờ nói mấy lời này có ích lợi gì? Vì mày mà bố mày với tao bị người ở đơn vị chỉ trỏ. Lúc mày gây chuyện sao không nghĩ cho người nhà? Em gái mày còn chưa tìm được mối nào kìa, cuối cùng lại bị mày liên lụy."
Diệp Thu Thu ôm bả vai hỏi vặn lại: "Chả lẽ còn không phải tại mấy người không ra mặt giúp tôi, không chịu tìm nhà họ Tống lý sự mà cứ để người ta tung tin đồn nhảm mới tạo thành kết cục như hôm nay sao? Xong chuyện lại đổ hết lỗi lên đầu tôi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






