Khâu Ý Nông đến bưu điện rút tiền trước, năm nay rút tiền mặt số lượng lớn thủ tục hơi rườm rà, cô lại là thân phận dân tộc thiểu số, nhân viên công tác mời lãnh đạo qua hỏi chuyện, lại gọi điện thoại đến Ninh Thành xác nhận, bảo cô ký một phần văn kiện, lúc này mới giao 6 xấp đại đoàn kết mới tinh vào tay cô.
Một xấp tiền dày cộp nắm trong tay, nặng trĩu, tràn đầy cảm giác an tâm.
Khâu Ý Nông cẩn thận cất tiền vào mặt trong túi, chiếc ba lô nhỏ đeo trước ngực, trước khi ra ngoài cẩn thận nhìn quanh bốn phía một vòng, xác nhận an toàn không có người theo dõi, lúc này mới đạp xe đạp đến chợ nông sản.
Đơn làm ăn này, cô cũng có thể kiếm được hai phần lợi nhuận từ trong đó, việc nặng nhọc đều là người khác đang làm, cô góp sức không nhiều, hôm nay mua chút đồ ăn ngon khao đáp tạ một chút đi.
Giờ này chợ nông sản đã không còn nhiều đồ ăn ngon nữa, hải sản đều là hàng lỗi tẻ tẻ lẻ tẻ, Khâu Ý Nông không vừa mắt những thứ này, lao thẳng đến quầy thịt.
Chủ quầy thịt lợn là một người đàn ông trung niên, đang cầm tờ báo buổi sáng xem, thịt trên thớt không nhiều, trong chậu còn không ít nội tạng lợn.
Khâu Ý Nông tùy ý nhìn một cái, bàn tay nhỏ vung lên, hào khí ngút trời: “Ông chủ, chỗ thịt lợn nội tạng lợn còn lại này của ông, tôi lấy hết, tính rẻ cho tôi một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
