Khâu Ý Nông đạp phanh dừng lại trước cửa nhà đại đội trưởng, chiếc điện thoại quay tay màu đen đặt trên tủ là của công, trong thôn được coi là một vật hiếm lạ.
Hai vợ chồng đại đội trưởng đang phơi cá khô trong sân, thấy cô đến, cười chỉ chỉ vào trong nhà: “Tiểu Khâu, điện thoại vừa reo một tiếng, chắc sắp gọi lại rồi.”
“Cảm ơn chú.”
Khâu Ý Nông đi tới xem họ phơi cá khô, lấy từ trong chiếc túi mang đậm bản sắc dân tộc ra hai viên kẹo, tặng cho họ ăn, “Chú, thím, nếm thử kẹo gừng quê cháu đi.”
Khâu Ý Nông mang theo không nhiều, tự mình giữ lại một ít, hai vợ chồng thường xuyên lấy ra ăn vặt, chia cho ba mẹ chồng anh chị dâu một ít, họ đều khá thích ăn.
Hai vợ chồng đại đội trưởng nếm thử xong, cũng liên tục gật đầu: “Ngon đấy, vị gừng rất đậm, cũng không ngọt gắt răng, mùi vị rất ngon.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



