Cậu còn chưa nói xong, đã "Oa" một tiếng khóc lên.
Cảm thấy cực kỳ mất mặt, mình ngay cả một câu cũng nói không rõ ràng, cậu quá ngốc. Tiểu Bối quay đầu, không dám nhìn sắc mặt những người đó.
Không cần nghĩ cậu cũng biết, bọn họ nhất định đang ghét bỏ nhìn cậu.
Tống Chi Chi ôm cậu vào trong ngực, vỗ lưng trấn an tâm tình cậu.
"Con trai tôi bình thường rất ít khi chơi với những đứa trẻ khác, tôi tin nó không phải là người chủ động gây chuyện, chị à, chị nên hỏi con trai chị đã làm gì, lại đến đây tìm phiền toái."
Quần áo mới Tiểu Bối mặc đã bẩn thành như vậy, cô đoán có thể là Đại Tráng thấy Tiểu Bối mặc quần áo mới không vừa mắt nên đi bắt nạt cậu.
Cho nên Tiểu Bối mới bị kích thích động tay.
Chị cả chồng vốn nghĩ tới Tống Chi Chi nhất định sẽ cúi đầu khom lưng nhận lỗi, dù sao tính tình lúc trước của cô cũng rất khiếp nhược.
Lại không nghĩ tới cô vừa mở miệng đã là chất vấn mình.
Đầu tiên là sửng sốt một lát, kịp phản ứng lập tức đen mặt, chỉ vào mũi Tống Chi Chi mắng: "Nói đùa gì đấy, Đại Tráng nhà tao bình thường ngoan như vậy, chưa bao giờ gây chuyện. Mặt nó đã bị con của cô cào ra hoa, cô mù à, ban đầu nể tình cô là em dâu của tôi, nói xin lỗi tôi cũng sẽ không nói gì, hiện giờ cô nếu không bồi thường tiền, tôi nói cho cô biết chuyện này không xong đâu!"
Tống Chi Chi không có phản ứng cô ta, mà là móc ra một viên kẹo đậu phộng từ trong ngực, đây vốn là cô dự định lấy ra dỗ con trai.
Lúc này nhìn đứa bé đi theo sau Đại Tráng, lập tức nói: "Ai nói cho dì biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, viên kẹo này đưa cho người đó."
Một đám trẻ con tham gia náo nhiệt trợn tròn mắt, lập tức xông lên, giơ tay nói: "Cháu nói cháu nói, là Đại Tráng mắng Tiểu Bối ngốc trước."
"Đúng, còn không cho Tiểu Bối chơi với chúng cháu."
Người chung quanh cũng không nghĩ tới là tình huống này, nhao nhao hết chỗ nói.
Không nhịn được nhỏ giọng nghị luận, đáy lòng đều cười nhạo chị cả chồng ỷ thế hiếp người.
Chị cả chồng không nghĩ tới Tống Chi Chi thế mà lợi dụng đám nhỏ này, tức giận đến gần chết.
"Lời trẻ con nói sao có thể tin."
Tống Chi Chi nói: "Nhiều lời của trẻ con như vậy cũng không thể tin, vậy lời của con trai cô có thể tin sao? Nếu cô cảm thấy vết thương trên mặt con trai cô rất nghiêm trọng, tôi có thể đưa nó đi kiểm tra nhưng tiền quần áo mới của con trai tôi cô cũng phải bồi thường."
Cô cả này vốn là tới đòi bồi thường, không nghĩ tới lúc này ngược lại bị Tống Chi Chi bắt phải bồi thường tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

